Biển vọng

03/08/20163:52 SA(Xem: 2839)
Biển vọng

BIỂN VỌNG
Huệ Trân

 

ca chetNgười nối người,
Gọi ơi! biển ơi!
Thủy triều lên xuống, vẫn đầy vơi
Nhưng đâu hồn biển? Đâu hồn nước?
Tan tác sinh linh, tắt nghẹn lời!

Tai ương giáng họa, nổi cuồng phong
Trùng dương dậy sóng, xé muôn lòng
Chim trời, cá nước, bao oan khuất
Họa biển,
Hay là họa diệt vong!

Vì đâu? Vì đâu? Ôi mênh mông!
Tâm người nham hiểm, khôn đo lường
Biển cả ngàn năm nuôi mầm sống
Biển chết,
Người còn tồn tại không?

Ơi, biển hiền hòa, biển nuôi dân
Biển bị ếm độc, dân chết dần
Đêm đêm, sóng khóc bên ghềnh đá
Biển thương dân,
Và thương chính thân!

Trời cao nhìn xuống, trời lắc đầu!
Thú dữ còn biết thương lẫn nhau
Người mang tim óc hơn muông thú
Sao người táng tận?
Lương tâm đâu?

Trăm trứng xưa, nở ra trăm con
Năm mươi xuống biển,
Còn lên non.
Hồn thiêng sông núi, muôn hào khí
Sẽ cùng xây đắp lại giang sơn.

Huệ Trân
(Hạ chí, Bính Thân niên, hướng về Quê Hương)







Tạo bài viết
19/11/2015(Xem: 5746)
08/01/2017(Xem: 2003)
02/02/2017(Xem: 1937)
22/06/2017(Xem: 4765)
01/08/2015(Xem: 2271)
07/05/2016(Xem: 2362)
Có một câu chuyện thú vị rằng năm 1994, thiền sư Phật Giáo người Hàn Quốc, tiến sỹ Seo Kyung-Bo đã có chuyến viếng thăm đặc biệt Đức Cha John Bogomil và đã tặng Đức Cha vương miện của Bồ tát Quan Thế Âm bằng ngọc. Lúc đó Đức Cha John Bogomil có hỏi thiền sư Seo Kyung-Bo về sự liên kết giữa Thiên chúa giáo và Phật giáo và câu trả lời rằng đó là 2 cánh của 1 con chim.
Bức tượng “lưu lạc” đúng 50 năm. Trong khoảng thời gian đó có gần bốn mươi năm là dằng dặc ám ảnh chiến tranh của người cựu binh Mỹ Muller và hơn mười năm ông Anderson day dứt thực hiện nguyện vọng sau cùng của bạn. Nên dù đến vào giờ chỉ tịnh chốn thiền môn của một buổi trưa nắng nóng Quảng Trị, Anderson vẫn phải làm phiền nhà chùa để được vào trả lại bức tượng. Người bạn quá cố Muller và cả ông nữa, đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi!