Chùm Thơ Xuân

02/02/20171:02 SA(Xem: 3179)
Chùm Thơ Xuân

XUÂN ĐẾN

 

Cánh én tìm mây báo dục xuân,
Lều tranh, suối lượn nước trong ngần.
Dịu dàng mai hé, hương vờn đợi,
Rộn rã rừng khua, gió thoảng ngân.
Năm hết nhớ quê lòng bối rối,
Tết về  chạnh cảnh dạ bâng khuâng.
Tình chân trà đậm vui chào đón,
 Hạnh phúc bình an khắp thế nhân.

 

                                         Minh Đạo

 

 

                  SÁCH QUÝ

             ( Quý tặng anh NTT và chi PKT )

 

Sách quý nghĩa sâu cả tấm lòng,

Truyền thừa pháp bảo ánh mai hồng.

Chúng sanh lầm lạc còn tâm tục,

Vạn vật  qui về vốn tánh trong.

Ý ngọc quảng khai Người dẫn dắt,

Lời vàng thẩm cứu vị tuyên thông.

Tào Khê suối mát ươm cây đạo,

Thầm nguyện cho đời liễu sắc không.

 

                                Minh Đạo

                    Ngày 29 Tết năm Đinh Dậu 2017

 

LỮ KHÁCH

 

Kẻ lữ hành thoáng qua

Dừng lại rồi đi xa

Gập ghềnh qua vạn ngã

Biết bao giờ nhận ra ?

 

Lăn lộn cùng vất vả

Mờ mịt như màn sương

Không Thầy cùng bè bạn

Dẫn dắt và tựa nương?

 

Ngày qua em đứng đó,

Hôm nay đã ra đi.

Như giọt sương trên lá.

Nghĩ lại chẳng còn gì?

 

Công danhđịa vị,

Tính toán với hơn thua,

Da nhăn cùng đầu bạc,

Cuối cùng trống chiêng khua!

 

Bạc tiền với nhà cửa,

Đồ sộ lại nguy nga,

Thêm hoài không biết chán.

Nằm xuống chỉ thây ma.

 

Quay đầu mà trở lại,

Đường dài đã đi qua,

Sám hốicầu nguyện

Thanh thản bước dần qua.

 

Pháp Phật về lại nhà,

Nơi ấy có ngàn hoa,

Không đi cũng chẳng đến.

Hàng phục vạn loại ma.

 

                          Minh Đạo

 

 

XUÂN


Xuân đi xuân đến vốn vô tình.
Cảm nhận cảnh hoa cũng chính mình,
Nở tàn đẹp xấu  đều phân biệt.
Nên đời cứ mãi tiễn rồi nghinh…

 

ĐẠO

 

Năm năm tháng tháng cứ liền kề,
Sống đạo bình thường biết tỉnh mê.    
Chơn tâm vốn sẵn đâu tìm kiếm.
Giáo pháp phụng hành chớ bước lê.

 

CẦU                               


Cửa không đâu phải chốn chờ mong,
Khắp chốn tìm cầu mãi chạy rong.
Móng niệm tâm duyên kìm chẳng được.
Bao giờ vào chợ bước thong dong?

NGUYỆN


Cửa Phật xưa nay vốn diệu huyền.
Truyền thừa đạo Tổ sáng uyên nguyên.

Trang nghiêm ân báu cầu qui hướng,

Sức nguyện nương bè đến mãn viên.

 

                                           Minh Đạo

 

 

Tạo bài viết
19/11/2015(Xem: 7426)
03/08/2016(Xem: 4108)
08/01/2017(Xem: 3015)
22/06/2017(Xem: 6882)
24/02/2020(Xem: 402)
01/08/2015(Xem: 3277)
07/05/2016(Xem: 3407)
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.
Trong thế kỷ 21, khi văn minh đạt đến đỉnh cao ít ai nghĩ đến có một lúc con người phải đối diện với một thảm cảnh nghiệt ngã như hôm nay – Covid-19, trận dịch lớn nhất lịch sử trong thế kỷ qua, chợt khởi như một cơn ác mộng đã khiến cho nhân loại phải kinh hoàng.