Đóa hồng vàng cửa Phật

12/08/20164:00 CH(Xem: 4455)
Đóa hồng vàng cửa Phật
blank

ĐÓA HỒNG VÀNG CỬA PHẬT
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Mục Lục

Với cha

Với mẹ
Hồng vàng
Hương
Tâm
Sữa hồng
Mồ hôi mặn
Ươm hạt
Bất tử
Tơ và Trăng
Nghẹn lời
Bóng quê
Hoa và hương
Tơ tằm
Tết
Hồng và trắng
Ân cúc dục
Ổi lồng
Tổ và hang
Muối
Mất và còn
Lệ trời
Ca dao
Kinh cầu
Chiên-đàn hương
Phụng thờ
Lời cha dặn
Lời mẹ dặn
Cho bé
Chỉ son
Còn cha
Báo hiếu
Uy cha
Cạn chữ
Cha dạy
Mẹ dạy
Thiêng liêng
Bóng núi
Giáo từ
Hồng trắng
Cha hời!
Lòn bon
Nhớ cha
Nhớ mẹ
Tỉa trúc

 

Hương mẫu từ

Một chữ
Hơi thở mẹ
Vừng trán cha
Hồng vàng
Hương sói
Hiéu ân
Cốt cách
Gãy chèo
Huyết nhựa
Lá cây xanh
Tự tại
Hiền hiếu
Mắt sáng
Vi diệu
Tùng bách
Giọt tim
Núi sông
Hoa ngâu
Hương lúa
Hương quê
Sương hạt
Nước nguồn
Để tên mẹ
Chẻ núi
Ca dao
Chim ổ
Cắt dòng
Lối về
Nụ ngọc
Diện mục
Vàng, xanh
Trán cha
Bất tử
Khói mờ
Điền viên
Hương
Gánh
Noi hiền
Sen
Phong lan
Mẹ đất
Mẹ cha
Mù phương
Biển đông

 

Phật, tiên

Lạnh
Lạc đề
Kinh
Lửa
Nếp nề
Thiếu mẹ
Quặn lòng
Mực hoen
Hơi ấm
Bàn tay mẹ
Bàn tay cha
Mẹ già
Cha già
Nhựa hồng
Đòn chữ
Nương
Không nóc
Xa nguồn
Đôi khi
Sữa đỏ
Nét chân
Nguồn sâu
Ân cha
Sáng rực
Thân cò
Bắc cầu
Màu mẹ
Học
Hoa trời
Phụng hiếu
Có, không
Đường mai
Trí tâm
Khó ghi
Thần tiên
Măng
Hạnh hoa
Cái cò
lão mai
Cơ cực
Mai hạc
Câu đối
Chan húp
Còn

 

với cha

ân cha

như bóng núi

suốt một đời chở che

trúc tùng

không tiếng nói

cao xanh phủ bốn bề

 

với mẹ

con muốn nói với mẹ

một lời

nho nhỏ thôi

một lời mà đủ cả

con yêu mẹ

mẹ ơi!

 

hồng vàng

hồng vàng

một đóa tặng người

mẹ cha một kiếp

muôn đời hiếu tâm

hồng vàng đáp trả thâm ân

Phật hằng ca ngợi

khuyên răn chúng đồ!

 

hương

ôi!

hương lúa, hương cau

thơm ngát ngào đồng nội

hương cha mẹ nhiệm mầu

tỏa đời con muôn lối

 

tâm

chắt chiu

rẫy ớt vườn cà

ruộng khoai nương sắn

nuôi ta trưởng thành

mẹ cha

khuất bóng non xanh

chữ tâm

chữ hiếu

long lanh lệ trời!

 

sữa hồng

mẹ cho con giọt sữa

giọt sữa trắng

hóa hồng

vớt lượng nước

biển đông

viết bài thơ tình mẹ

 

mồ hôi mặn

gầy gò

cày cuốc ruộng trưa

mồ hôi mặn đắng

nắng mưa nhạt nhòa

áo cơm

trĩu nặng thân già

tuyết sương ơi hỡi!

tình cha bạc đầu!

 

ươm hạt

như tơ như cước trắng phau

mẹ già lụm cụm

chẻ cau, bó chè

nuôi con ươm hạt bồ-đề

tàn xanh mơn lá

mẹ về quê xa!

 

bất tử

ngọn đèn nhỏ

đăm chiêu

cha già

vui kinh sử

dáng đứng nói trăm điều

dạy con

lời bất tử!

 

tơ và trăng

tơ trời

đâu-la-miên

kết dệt nên

tình mẹ

một vầng trăng

dịu hiền

sáng soi đời con trẻ

 

nghẹn lời

dòng sâu

chèo chống một mình

lướt ghềnh vượt thác

phù sinh nhọc nhằn

mặt trời

nắng ấm tháng năm

tình cha vô lượng

nói năng nghẹn lời!

 

bóng quê

khói chiều

bãng lãng đồi sau

lửa rơm ai đốt

tưởng đâu mẹ về

sông dài

nằm nhớ sơn khê

dòng xa muôn dặm

bóng quê chẳng mờ

 

hoa và hương

mẹ

một nụ mạn-đà

nở khung trời ước vọng

mẹ

làn hương già-la

ngát thơm đời hoa mộng

 

tơ tằm

nhả tơ

rút ruột thân tằm

nuôi con mớm sữa

tháng năm chẳng nề

ơn sâu

vô lượng bồ-đề

bao dung tình mẹ

bốn bề diệu tâm

 

tết

đứng

bên cội mai già

nhìn lối mòn heo hút

gió heo may

tháng chạp

đứa nào về thăm cha?

 

hồng và trắng

còn mẹ

còn xuân thắm

mất mẹ

hoa tàn đông

lòng người

phai hương sắc

lòng đời

lạnh hư không!

 

ân cúc dục

chim non

núp bóng cây già

tuổi thơ có mẹ

có cha cậy nhờ

mai kia

xa bến xa bờ

đền ơn cúc dục

kinh thơ hiếu từ

 

ổi lồng

mềm ngon

như trái ổi lồng

nhờ che nắng quái

bao phong sâu rầy

áo cơm

ăn học đủ đầy

trăm đường sự nghiệp

công dày nhờ ai!

 

tổ và hang

chim trời

thì có tổ

cáo núi

vẫn có hang

mẹ cha

ai còn đủ

thì có cả thiên đàng!

 

muối

bát chè xanh

uống vội

vai cuốc

đèo mo cơm

cứu ruộng khô nứt nẻ

lưng cha

muối chảy mòn!

 

mất và còn

đồi hoang

nghé ọ bỏ đàn

ngược xuôi tìm mẹ

băng tràn đông tây

ai còn

bên mẹ tháng ngày

bông hồng đỏ thắm

đầy tay đầy lòng!

 

lệ trời

rêu phong

lợp mái từ đường

thâm nghiêm

thân phụ

trầm hương kính thờ

non cao

tạc một bài thơ

lệ trời sương giọt

đẫm tờ nhân sinh

 

ca dao

lời ru

chùm khế ngọt

lời ru

đường mía lau

mẹ già

hương của đất

con cháu

thơm đời nhau!

 

kinh cầu

thành tâm

thắp một nén nhang

chập chờn bóng mẹ

hương vàng lung linh

thành tâm

tụng một biến kinh

nguyện cầu cho mẹ

an sinh vĩnh hằng

 

chiên-đàn hương

tình mẹ

chiên-đàn hương

thơm ba ngàn thế giới

sợi khói bếp

yêu thương

thơm đời con muôn lối

 

phụng thờ

cha cho

xương vóc làm người

mẹ cho huyết sữa

nụ cười trẻ thơ

hai thân

cách núi ngăn bờ

non mòn

biển cạn

phụng thờ nghĩa ân!

 

lời cha dặn

vào đời

theo trí bỏ ngu

học ăn học nói

lấy nhu chế cường

thẳng lưng

chẳng cúi, chẳng trườn

đức người quân tử

giáo chương làm người!

 

lời mẹ dặn

con ơi!

mẹ dặn đôi lời

khiêm nhu, hiền thiện

người người mến ưa

nói, làm xấu ác

thì chừa

chăm ngoan, hiếu thuận

duyên đưa đẹp lành!

 

cho bé

một bông hồng cho bé

sáng ngời

đôi mắt xanh

một vầng trăng tình mẹ

đường đời

sáng long lanh

 

chỉ son

áo rách

mẹ vá chỉ son

thành bông hoa đỏ

cho con nụ cười

nghĩa ân

theo suốt cuộc đời

bây giờ mất mẹ

đất trời lạnh hiu!

 

còn cha

còn cha

gót đỏ như son

mất cha

gót mẹ gót con đen sì

còn cha

cày cuốc biết đi

lạt tranh biết buộc

kinh thi đỏ đèn!

 

báo hiếu

mừng vui

ngày báo hiếu

hoa cài

trái tim xuân

mẹ cha

đầy đủ cả

sông núi

mới như tân

 

uy cha

uy nghi

cha đứng đầu hiên

đàn con khép nép

học hiền, học ngoan

cây roi mây

đánh dối gian

lằn lưng đạo lý

bạc vàng không phai!

 

cạn chữ

biển đông

thơ cạn chữ

cha mẹ

viết non cao

bâng khuâng

tìm ngữ nghĩa

bút mực

hóa chiêm bao!

 

cha dạy

nam nhi

tích đức lập tài

nữ nhi

dung hạnh

trong ngoài nết na

nam nhi

chí lấp sơn hà

nữ nhi

việc chợ

việc nhà đảm đang!

 

mẹ dạy

con ơi!

mẹ dạy đôi lời

bướm ong hút mật

bọ giòi kiếm phân

sống, ăn

do nghiệp một phần

còn vì gom góp

lục trần trược thanh!

 

thiêng liêng

mẹ,

trầm hương thiêng liêng

thoảng đường đời cát bụi

mẹ,

đốm lửa hóa duyên

dõi con về khuya tối

 

bóng núi

con trăng

vừa khuất cành tre

con gà gáy sáng

le te bìa rừng

đêm ngày

chạy đuổi sau lưng

mẹ cha bóng núi

sương rưng lệ chiều!

 

giáo từ

kính đó

mà xa đó

không hiểu nghĩa

giáo từ

đến khi cha khuất núi

mới lần giở kinh thư!

 

hồng trắng

hồng trắng

vẫn là hoa

cài niềm thương nỗi nhớ

đóa ân nghĩa mẹ cha

ngát ngào hương

tuổi nhỏ

 

cha hời!

bão giông

cột lệch, tường xiêu

ai chống

ai lợp

mái lều trời ơi!

mẹ con

hết đứng lại ngồi

thở dài than ngắn

cha hời, hỡi cha!

 

lòn bon

lòn bon

trái chín trái xanh

sống nhờ nhựa luyện

trên cành đều nhau

các con

cao thấp mái đầu

sữa lòng một mẹ

thơm bầu huyết trong!

 

nhớ cha

nhớ cha

lời thuốc đắng

lành căn bệnh ngu si

bàn tay

nên sự nghiệp

mới hiểu nghĩa trí tri!

 

nhớ mẹ

đêm dài

trăng chẳng ngủ

mẹ thức với núi sông

đàn con

ngoài dâu biển

lạnh nhớ

mặt trời đông!

 

tỉa trúc

tỉa khóm trúc

đầu sân

cha đăm chiêu

ngẫm ngợi

nhìn thời khí chuyển vần

lặng nhìn con

không nói!

 

hương mẫu từ

mái tranh

núp dưới sườn mây

ai như bóng mẹ

guộc gầy bước qua

bài kinh giữa cõi sa-bà

mãi nghe phảng phất

hương hoa mẫu từ!

 

một chữ

căn nhà giữa

thâm nghiêm

đèn khuya cha đọc sách

một chữ

cũng thánh hiền

bạc đầu

con mới hiểu!

 

hơi thở mẹ

trên sông

vầng trăng mẹ

dệt mộng vàng canh thâu

đường đời

con khó ngủ

hơi thở mẹ

tìm đâu?

 

vừng trán cha

lao tâm

lao lực một đời

cày sâu vừng trán

cấy lời biển sông

dạy con

nghĩa lý mênh mông

nhớ cha

thả giọt lệ lòng

chảy tuôn!

 

hồng vàng

 

tâm ta

là bông hồng vàng

nở từ cửa Phật

chẳng tàn, chẳng phai

hồng vàng

kết dệt thiền đài

đáp ân hiếu đạo

ơi ai biết cùng!

 

hương sói

chung trà

hương sói quyện

đứng hầu mỗi sớm mai

đường đời

lúc mỏi mệt

nhớ hương trà

cha ơi!

 

hiếu ân

cõng mẹ

suốt trăm năm

hiếu ân

không trả vẹn

nương Phật

liễu tình thâm

trăng tâm

ngời dâu biển!

 

cốt cách

nhìn trang sách cũ

thấy cha

đọc kinh

thấy cội mai già đầu xuân

ai cốt cách

ai tinh thần

cha tôi

phong thái

bội phần cao thanh!

 

gãy chèo

lên đò

chẳng thể sang sông

bên này còn mẹ

bông hồng đời con

hạt cơm ăn

nuốt sắt hòn,

lỡ lời bất hiếu

chèo dòn gãy đôi!

 

huyết nhựa

dựng xương

tiếp tủy cho con

cao chân

ngoảnh mặt

lối mòn nhân sinh

tháng năm

dạy lẽ thế tình

nhựa xưa

chuyển huyết

câu kinh làm người!

 

lá cây xanh

tình mẹ

lá cây xanh

ngăn khói mù thiên lý

mẹ

nắng ấm reo cành

cho

lòng con diệu mỹ!

 

tự tại

tình cha

triền đá dựng

chi sá

bão giông đời

dẫu rêu phong mấy lớp

tự tại

nước non vời!

 

hiền hiếu

nhện sa

rơi xuống bát hương

phải đâu cầu nguyện

mà thương mẹ già

chăm thang thuốc

chẳng nề hà

bưng bô đổ chậu

thiết tha phụng người!

 

mắt sáng

sách hư

ráng giữ lấy lề

chữ mối

chữ mọt

bút đề khuyên đen

thánh hiền

nô lệ chẳng nên

nhớ lời cha dạy

mắt ghèn sáng trong!

 

vi diệu

những nụ vassikā

thoảng thơm

mùi vi diệu

tắm nguồn thiền bao la

đậm đà

ân đạo hiếu!

 

tùng bách

sương tuyết

mái đầu phơi

phong trần

may áo mặc

cha chẳng dạy lắm lời

trồng

cây tùng cây bách!

 

giọt tim

soi đèn

chăm đọc sử kinh

noi gương hiền hiếu

thấy tình non cao

nghĩa ân

sông biển dạt dào

nến hồng cháy mãi

giọt đào, giọt tim!

 

núi sông

 

cha đi

bóng núi ngã dài

con sông ngoảnh lại

đầy vai nắng vàng

con từ

gió nổi lang thang

vời trông quê cũ

đò sang vắng người!

 

hoa ngâu

hoa ngâu

màu sương đọng

gợi nhớ mùa hiếu ân

đường đời

muôn vạn nẻo

bên mẹ, chỉ một lần!

 

hương lúa

bếp tre

khói lửa nồng nàn

đầy sân

rơm rạ, nắng vàng nằm phơi

bồ câu

lượm hạt thóc rời

mẹ cha

hương lúa

một đời còn thơm!

 

hương quê

đụn rơm

bóng mẹ sau hè

khói chiều thoảng nhẹ

tình quê nồng nàn

lu sành

hứng giọt thời gian

hương cau ai nhặt

thơm tràn lối xưa!

 

sương hạt

với tay sương lượm hạt

giọt mồ hôi mặn mà

tình mẹ và ân cha

suốt đời con rơi mãi!

 

nước nguồn

nước nguồn

còn chảy mãi

xẻ núi

đá non mòn

nhưng

thiên thu tình mẹ

con hoài gót chân son!

 

đề tên mẹ

vin tay

níu vạt mây trời

muốn đề tên mẹ

khơi vơi dặm nguồn

mưa rơi

giọt đọng, giọt tuôn

chữ nhòa lệ mặn

sầu buồn không phai!

 

chẻ núi

bút cùn chữ nghĩa hao mòn

tình cha mực cạn

non còn đứng trơ

học ăn nói học i tờ

muốn lên chẻ núi

đề thơ đáp đền!

 

ca dao

ca dao lời mẹ dặn

võng nôi ru đêm dài

vọng suốt

quãng đường mai

khắc trái tim đạo lý!

 

chim ổ

ngược xuôi chim mẹ tìm mồi

bầy con mỏ đỏ

đứng ngồi xôn xao

đủ lông cánh

vút trời cao

cội xưa, cành cũ

thuở nào lạnh hiu!

 

cắt dòng

cắt dòng thuyền rẽ bến

bỏ nhà

mây trắng đi

thấy khói sương tình mẹ

màu trăng nước vô vi!

 

lối về

cha cho

gánh chữ ngần vai

mẹ cho

giọt nắng

soải dài tuyết đông

đường đời vút cánh chim hồng

lối về ngơ ngác

bão giông tình đời!

 

nụ ngọc

thương ôi

tóc mẹ còn xanh

hứng bao gió chướng

nắng hanh, mưa dầm

ngược xuôi cát bụi đường trần

trái tim

nụ ngọc

trong ngần tuyết mai!

 

diện mục

dẫu cài bông hoa trắng

nhưng lòng con vẫn hồng

diện mục giữa hư không

vẫn lung linh bóng mẹ!

 

vàng,  xanh

lá vàng

cho lá non xanh

cây già trẩy vỏ

cho cành tươi xuân

mẹ già

cho trẻ ươm mầm

nuôi bao ước vọng

thanh tân với đời!

 

trán cha

thẳng ngay quy củ mực đen

lối xưa đạo lý

ngọn đèn sử kinh

thương ôi điên đảo thế tình

trán cha

xếp nếp bất bình

dạy con!

 

bất tử

lìa ngó

còn vương tơ

sen tàn còn thơm nhụy

tình mẹ

một đóa thơ

giữa lòng đời bất tử

 

khói mờ

chim non

nhảy ổ chuyền cành

lòng ai cũng có

mái tranh quê nghèo

hút xa

trăm núi nghìn đèo

lắt liu bóng mẹ

trôi theo khói mờ!

 

điền viên

vớt bùn

ươm lan cúc

gom đá

dựng hòn non

nuôi tâm

và dưỡng khí

tích đức

dạy cháu con

 

hương

cau trắng

thơm ngõ trước

cải vàng

thơm nương sau

lòng mẹ

hương vi diệu

thơm

tràn cả biển dâu

 

gánh 

mưa sa

không thấm mái dày

tuổi thơ có mẹ

nào hay nhọc nhằn

mồ hôi

thấm ướt chéo khăn

gánh sương, gánh nắng

tảo tần nuôi con!

 

noi hiền

chong đèn

vò võ canh thâu

văn thơ, giáo án

chữ câu kiếm tiền

nuôi con

gà trống chợ triền

chải bươn

lách bút

noi hiền giữ nhân!

 

sen

hồ đời

sen nở đẹp

xuyên nước

tụ mầm trăng

bùn đen

hoa thoát lốt

hương sắc

lạnh chương văn!

 

phong lan

chút sương nước

chút khí thời

đóa hoa lòng mẹ

một đời sắc hương

cái ngon

cái tốt mẹ nhường

cơm thừa

canh cặn

thế thường làm vui!

 

mẹ đất

đất

dày sâu nhẫn nhục

đào, cuốc

mặc người ta

sạch, dơ

không tiếng nói

mỉm cười

rác lẫn hoa!

 

mẹ cha

nón cời

áo vá quanh năm

mẹ cha

lẫn với bóng trăng quê nhà

trở xoay

vại muối chum cà

nuôi con tài trí

bằng ta bằng người

 

mù phương

đói lòng

ăn nửa trái sim

uống vốc nước suối

đi tìm

mẹ ơi!

vô tăm

cánh hạc lưng trời

nhân gian sương khói

bóng người

mù phương!

 

biển đông

sóng tung

xao vỡ đá

dòng chảy

cuốn bèo rong

ôi!

nước nguồn tình mẹ

dìu con về

biển đông!

 

Phật, tiên

cha hiền

như ông Phật

mẹ hiền

như cô tiên

con thơm hương

cổ tích

con ngọt suối

thiêng liêng

 

lạnh

mèo con

chớm lạnh xo ro

tuổi thơ mất mẹ

củi tro lửa tàn

tháng ngày

giá rét mênh mang

đời đông

chẳng có

bếp than sưởi lòng!

 

lạc đề

mất cha

tắt ngọn nến thờ

bài văn thiếu lực

câu thơ loạn vần

mẹ con

mây nổi đường trần

bóng dài côi cút

dấu chân lạc đề!

 

kinh

ôi!

con sáo sang sông

đẩy điệu hò

trăng nước

ôi!

lời mẹ phiêu bồng

vẳng câu kinh kiếp trước!

 

lửa

đồi tây

tiếng vạc kêu sương

kiếm ăn

lặn lội

đêm trường quản chi!

mẹ cha

đốm lửa vô nghì

sưởi tàn đông

sưởi vô vi một đời!

 

nếp nề

có cha

rào dậu nương sau

cài then cổng trước

bò trâu ấm chuồng

bí bầu rau cải xanh luôn

nếp nề đâu đó

vui buồn tựa nhau!

 

thiếu mẹ

đông xuân

gió lạnh hắt hiu

vì ai

quán sớm chợ chiều

bôn ba

nghiệp nghề

tróc vảy trầy da

đêm hôm thiếu mẹ

nghe cha thở dài!

 

quặn lòng

sớm khuya

chuông mõ đỏ đèn

câu kinh tiếng kệ

đã quen nếp nhà

đường trần

thấy hạt móc sa

bùi ngùi thương mẹ

nhớ cha quặn lòng!

 

mực hoen

chữ nghĩa nhân

cha viết

giấy đỏ

mực tàu đen

suốt một đời con chép

giấy trắng

mực màu hoen!

 

hơi ấm

mẹ thì nằm bên ướt

bên ráo

dành cho con

trăm chiếc chiếu hư mòn

vẫn thơm hơi ấm mẹ!

 

bàn tay mẹ

bàn tay mẹ

nở hoa sen

thơm từ bàn Phật

thơm len cửa nhà

thơm lây

ông táo vườn cà

thơm đời con trẻ

thơm ra ngõ phường!

 

bàn tay cha

bàn tay

sự nghiệp làm ra

trồng cây phúc đức

ươm hoa nghĩa tình

xây nhà

lợp mái an sinh

cháu con hiền hiếu

phú vinh bốn bề!

 

mẹ già

khói mây

trăm tuổi hạc

còn thương

“trẻ” tám mươi!

măng xưa

ai ngồi khóc

chuyện cổ tích

sáng ngời!

 

cha già

cội mai già

đông lạnh

giá rét

càng nồng hương

cha già

tóc bạc chữ

càng lóng lánh

tuyết sương!

 

nhựa hồng

ngọt ngào

cam mận khác nhau

mỗi loài mỗi vị

chẳng đâu so bì

yêu thương

tình mẹ khác gì

ăn mưa

uống nắng

tiếc chi nhựa hồng!

 

đòn chữ

tình cha

tay thước tay roi

vạch ra ly tấc

đứng ngồi, thấp cao

học tùng trúc

học trăng sao

cầm cây bút thẳng,

nghiêng chao, lãnh đòn!

 

nương

dây leo

maluvā

nương cây rừng

xanh mãi

nương

máu đỏ mẹ ta

chảy

một dòng nhân ái!

 

không nóc

không cha,

nhà không nóc

chẳng chịu được

nắng mưa

kèo, tường

nghiêng lệch cả

rui, mè

gió đung đưa!

 

xa nguồn

 

bỏ nguồn

nước chảy về đông

qua bao ghềnh thác

suối sông quê người

xót thương

giọt nước rã rời

rong bèo

rều rác

cuốn trôi lạnh lùng!

 

đôi khi

có kinh

có sách giữa lòng

cha còn tùng trúc

bên song bạn vàng

đôi khi

gẫm cuộc cờ tàn

đôi khi

thi hứng

bút tràn đông tây!

 

sữa đỏ

miệng ca dao

cơm mớm

lời ru

lưỡi lừa xương

máu về tim

chảy ngược

sữa đỏ

thấm nhân thường!

 

nét chân

hom hem

mắt kiếng trắng

đọc hoài

một chữ tâm

còng lưng

cha phóng nét

hành thảo

chẳng lìa chân!

 

nguồn sâu

tay gầy

kéo sợi tơ xanh

dệt nên mộng ước

danh thành đời con

mai dù

đá tảng phai mòn

núi còn mây trắng

nước còn nguồn sâu!

 

ân cha

bóng cha

chót vót non cao

trăm năm

tay với

chiêm bao đường trần

câu kinh

lượn giữa phù vân

nghe trong sương khói

nghĩa ân thắm màu!

 

sáng rực

có con chim

cọng-mạng

hót trên đỉnh thiên thu

lời kinh

như đốm lửa

sáng rực

nghĩa hiếu từ

 

thân cò

nắng mưa

lặn lội

cõng gạo

vượt đầm ao

con

cánh dài, chân cứng

lướt mộng

giữa trần lao!

 

bắc cầu

con chim

làm tổ cành đa

Phật ngồi tát cạn

ái hà dòng sâu

đường đời

cha bắc nên cầu

cho con xuôi ngược

xe tàu công danh!

 

màu mẹ

trời còn

trăng sáng trên đầu

đời còn điên đảo

biển dâu đoạn trường

thế gian

dù tía hay hường

tấm lòng của mẹ

yêu thương một màu!

 

học

cỡi khói mây

vượt núi

đạp sóng gió ra khơi

cha bình sinh

chí cả

con học

mộng làm trai!

 

hoa trời

hoa trời

vassikà

đài trăng

soi tròn sáng

mẹ

đứng giữa bao la

nở nụ cười

viên mãn!

 

phụng hiếu

thông ngàn

vi vút non cao

bài thơ

phụ mẫu

trăng sao đời này

Phật thương

bi mẫn chỉ bày

trái tim phụng hiếu

phước xây đạo tràng!

 

có, không

thương cha

vai nắng vai mưa

đạp gai

dẫm bụi

được thua chợ hồng

gánh mẹ con

gánh tang bồng

trăm năm thân thế

có, không

chẳng nề!

 

đường mai

ôi!

bàn tay của mẹ

đóa hồng vàng

không gai

vun giấc mơ

cho trẻ

thỏa ước vọng

đường mai!

 

trí tâm

trí cày

thửa ruộng nhân sinh

tâm gieo

lúa mạ

câu kinh nhiều đời

gương cha

tài đức rạng ngời

non cao vằng vặc

trăng trời lung linh!

 

khó ghi

thằn lằn

chắt lưỡi đêm thâu

rừng khuya

cú rúc

sương sầu rụng rơi

nhớ thương

mẹ đã về trời

nghĩ ân hiếu đạo

vạn lời khó ghi!

 

thần tiên

khế chua

thành canh ngọt

siu, nguội

cơm chiên ngon

đũa thần tiên

của mẹ

con vui

giấc mộng tròn!

 

măng

vỡ sỏi đá

ươm măng

chồi tre

con vươn đọt

ân dưỡng dục

trăm năm

lệ khô

không ướt đất!

 

hạnh hoa

qua sông

trăng viết bài thơ

về non

mẹ kết

hai bờ hạnh hoa

hạnh hoa

thơm ngát trần sa

cho con

cho cháu

một nhà yên vui!

 

cái cò

cái cò

ăn cỏ cồn cò

để niêu cá bống

mẹ kho cho mình

bây chừ

bến bãi linh đinh

thương cò

thương mẹ

bấy tình nước non

 

lão mai

mái quê

khói bếp nương chiều

hai thân

khuất núi

nghiêng xiêu bóng dài

tuyết đông

ngắm cội lão mai

hoa sương lệ hạt

rơi hoài sân văn!

 

cơ cực

cá lan can

cơm liền kiềng

nuôi con vất vả

ruộng phèn đồng chua

bóng người

đi sớm về trưa

lấm len

cơ cực

nắng mưa tháng ngày!

 

mai hạc

cha

dáng hạc đình am

mẹ

bóng mai chùa miếu

bức tranh cổ

tháng năm

phụng thờ

ân đạo hiếu!

 

câu đối

khóm địa lan

tháng chạp

sâu kín

tỏa u hương

bày mực đen

giấy đỏ

câu đối

phụng huyên đường

 

chan húp

còng lưng

mẹ cấy ruộng trưa

trâu gầy rì tắc

cha bừa bùn tơi

mẹ cha

chừ đã về trời

cháu con chan húp

nhiều đời ân thâm!

 

còn

lấy om sắc thuốc

thương cha

ăn canh bầu bí

mẹ già

nhớ ôi!

ai còn

cha mẹ trong đời

bông hồng cửa Phật

thắm tươi lòng mình!

 








Tạo bài viết
19/11/2015(Xem: 5875)
03/08/2016(Xem: 2911)
08/01/2017(Xem: 2089)
02/02/2017(Xem: 2001)
22/06/2017(Xem: 4945)
01/08/2015(Xem: 2346)
07/05/2016(Xem: 2427)
“… sự dối trá đã phổ biến tới mức nhiều người không còn nhận ra là mình đang nói dối, thậm chí một cách vô thức, người ta còn vô tình cổ xúy cho sự giả dối. Nói năng giả dối thì được khen là khéo léo”…
Xin giới thiệu video ngày lễ Vu Lan (ngày 2.9.2018) tại thiền viện Đạo Viên, đây là thiền viện duy nhất tại Canada thuộc hệ phái Thiền Trúc Lâm của HT. Thích Thanh Từ, hoạt động đã trên 10 năm.