V. Kết luận

02/07/20173:49 SA(Xem: 254)
V. Kết luận
NGHIÊN CỨU PHÊ PHÁN VỀ 
NHẤT THIẾT HỮU LUẬN TRONG BỘ “LUẬN SỰ”
– THE CRITICAL STUDY ON 
SABBAMATTHĪTIKATHĀ IN KATHĀVATTHU –
Tác giảNghiên cứu sinh PHRAMAHA ANON PADAO (ĀNANDO/ THÍCH A-NAN)
Thầy giáo chỉ đạobác sĩ Lữ Khải Văn.

Chương thứ ba.
PHẬT GIÁO SƠ KỲ PHÊ PHÁN ĐỐI VỚI “NHẤT THIẾT” CỦA NGOẠI ĐẠO

       

       

V. Kết luận

        Dùng nhân duyên để làm Trung Đạo nhằm giải thích “nhất thiết” (tất cả), đó là lập trường rõ rệt nhất của Phật giáo Sơ kỳ. Nó phủ định quan điểm “tất cả là có” hay “tất cả là không” của ngoại đạo và còn cho đó là “cực đoan”; cũng không chấp nhận góc độ từ Đấng sáng tạo tất cả hay căn nguyên tất cả để nhìn nhận về “nhất thiết”, bởi vì từ nhân duyên để khảo sát căn nguyên hoặc nguyên nhân là điều “vô tận”. Nói cách khác, “nhân của nhân vẫn có nhân” (Causality → Endlessness: Căn nguyên → Vô tận) cho nên Phật giáo Sơ kỳ dùng vô tận (Ananta) để phủ định cực đoan (Anta). Vì vậy, từ nhân duyên Phật giáo Sơ kỳ mà xem, bất luận Thượng Đế của phương Tây hay Thần Tối Cao của phương Đông, nhất thiết đều được vị ấy sáng tạo là điều không thể thành lập.

Tạo bài viết
01/06/2014(Xem: 10325)
03/09/2014(Xem: 9103)
24/11/2016(Xem: 3657)
Có một câu chuyện thú vị rằng năm 1994, thiền sư Phật Giáo người Hàn Quốc, tiến sỹ Seo Kyung-Bo đã có chuyến viếng thăm đặc biệt Đức Cha John Bogomil và đã tặng Đức Cha vương miện của Bồ tát Quan Thế Âm bằng ngọc. Lúc đó Đức Cha John Bogomil có hỏi thiền sư Seo Kyung-Bo về sự liên kết giữa Thiên chúa giáo và Phật giáo và câu trả lời rằng đó là 2 cánh của 1 con chim.
Bức tượng “lưu lạc” đúng 50 năm. Trong khoảng thời gian đó có gần bốn mươi năm là dằng dặc ám ảnh chiến tranh của người cựu binh Mỹ Muller và hơn mười năm ông Anderson day dứt thực hiện nguyện vọng sau cùng của bạn. Nên dù đến vào giờ chỉ tịnh chốn thiền môn của một buổi trưa nắng nóng Quảng Trị, Anderson vẫn phải làm phiền nhà chùa để được vào trả lại bức tượng. Người bạn quá cố Muller và cả ông nữa, đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi!