Vết nhạn lưng trời

16/11/20172:44 CH(Xem: 3214)
Vết nhạn lưng trời

ĐỌC “VẾT NHẠN LƯNG TRỜI”
ĐỂ NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH

Thích Nhật Đạo

 

Vet-nhan-lung-troiNgược dòng thời gian…

Khi học Sơ cấp Phật học, tôi được thầy giáo thọ kể cho nghe một câu chuyện về bốn huynh đệ “Tướng, Hảo, Quang, Minh”. Câu chuyện làm tôi nhớ mãi về thầy Vĩnh Hảo. Về sau, trong một lúc tình cờ, tôi mới biết câu chuyện mà thầy giáo thọ kể năm nào là một trong những câu chuyện trong tác phẩm “Vết nhạn lưng trời”.

Vết nhạn lưng trời…

Là một tập truyện ngắn của Huỳnh Trung Chánh, “Vết nhạn lưng trời” gồm tám (8) câu chuyện ngắn. Thiền sư Nhất Hạnh trong Lời giới thiệu đã nhận xét: “Vết Nhạn Lưng Trời viết rất dễ thương… Lòng từ bi của tác giả có thể sờ mó được”. Những câu chuyện thấm đẫm giáo lý, đầy chất nhân văn đã để lại cho người đọc những bài học sâu sắc…

Bài học đầu tiên: Tự xét lỗi mình, chớ thấy lỗi người.

Câu chuyện “Trần truồng” kể về cuộc gặp giữa nhân vật Thành và Ông đạo “Bé Năm”. Câu chuyện ông Năm xây chùa, thỉnh quý thầy về trụ trì rồi nghĩ “quý thầy lỗi trăm đường”. Sau nhờ trì tụng kinh Pháp Bảo Đàn đến đoạn thầy tăng tên Pháp Đạt mà rung động. Lời Ông Năm tự hỏi chính mình khiến chúng ta phải suy ngẫm: “Mình đã chất chứa sự nghiệp gì mà khi xá chào hay thưa chuyện với thầy trụ trì tâm tôi kiêu ngạo bất phục”.

Những lời chia sẻ của ông Năm, lời thở dài “tội nghiệp” và cách đối xử như bát nước đầy của Cố Hòa thượng Thích Thiện Hoa khi nghe những Phật tử tại gia mách về tư cách của những tu sĩ ở trọ trong chùa Ấn Quang (có vị lố lăng chưởi thề, vị bay bướm hào hoa lại cũng có vị rượu thịt bừa bãi) khiến Thành thay đổi, thấy ai cũng dễ thương, “hành vi nào cũng có thể hiểu và thông cảm”.

Bài học thứ hai: “Nhạn bay không dấu vết”, đời người đừng quá vướng kẹt vào danh tướng.

Câu chuyện “Vết nhạn lưng trời” kể về cuộc đời, hành trạng của sư cô Thanh Hội. Từ một cô bé Xuân ra đời vì nhà họ Dương muốn kiếm “một cậu út nối dõi tông đường” đến “một ni cô trẻ đẹp như thần tiên, vừa thoát tục, vừa thánh thiện”. Cũng vì vẻ đẹp này mà bọn cướp lục Thiên nổi tà tâm bắt người để ép cô làm “áp trại phu nhân”. Sư cô Thanh Hội đã không có chút gì ngần ngại khi phải đổi mạng sống để cứu 18 người. Khi cứu người an toàn, nghĩ đến cảnh bọn cướp “hành hạ bằng sự dâm đãng”, Thanh Hội liền nghĩ có nên tự tử? Khi chợt thấy một cánh nhạn trên trời, cô mới hiểu “kiếp phù sinh ngắn ngủi như vết nhạn bay, vô tung tích, có đáng gì đâu?” liền quăng dao, giữ tròn lời hứa…

Bọn cướp có hành hạ Thanh Hội không? Và sư cô Thanh Hội đã giáo hóa bọn cướp như thế nào? Phần cuối câu chuyện sẽ cho bạn câu trả lời về một vị Ni đức độ, lại “nhạn quá trường không”.

Bài học thứ ba: Lấy oan ức làm cửa ngõ của đạo hạnh.

Câu chuyện “Thuốc đắng” chính là câu chuyện mà năm nào tôi được thầy giáo thọ kể cho nghe. Thầy Vĩnh Hảo thật sự sáng ngời về gương hạnh “nhẫn nhục”. Nhưng nguyên nhân, lộ trình khiến Vĩnh Hảo “rơi vào vòng tình ái nghiệt oan” khiến bao người tu chúng ta phải suy ngẫm… Vĩnh Hảo từ một “thần tượng” của Bội Ngọc lại trở thành đối tượng để cô ta trách móc, khinh khi. Đúng là “vợ nhìn chồng khác hơn đệ tử nhìn thầy” thật!

Hình ảnh Vĩnh Hảo dù đã đón nhận viên thuốc độc của đại sư Vĩnh Tướng nhưng khi nghe Vĩnh Tướng bị rắn cực độc cắn vẫn cố lê lết để cứu người thật sự là một hình ảnh sống động, đầy xúc cảm về một vị Đại sĩ “xả thân mình để trị bệnh cho chúng sanh”. Có lẽ đó chỉ xuất hiện nơi một người có lòng từ bi lan tỏa, vì thói thường người ta sẽ chỉ nghĩ đến “trả thù”.

Còn rất nhiều câu chuyện như: “Loài hoa bình dị”, “Thành toàn”, “Ngộ”, “Đâu chẳng là nhà”, “Chân dung của mẹ” rất ý nghĩa chờ bạn khám phá. Mỗi người chắc chắn sẽ cảm nhận được những ý vịtác giả Huỳnh Trung Chánh muốn gởi gắm để rút ra những bài học cho tự thân. Hình ảnh đại sư Trí Thông khi là “Đại sư tiến sĩ” có trong ta không? Hay chính ta cũng đang quẩn quanh trong chút hư danh bọt bèo?

Dừng lại nơi đây để chính bạn khám phá “Vết nhạn lưng trời”. Hãy đọc thư thả từng câu chuyện để suy ngẫm, chiêm nghiệm, quán chiếu chính mình.

“Vết nhạn lưng trời” như một khúc nhạc song tấu với cuốn “Thiên thần quét lá” của tác giả Vĩnh Hảo, thật ý nghĩa và đáng đọc.

Xin giới thiệu “VẾT NHẠN LƯNG TRỜI”, tác giả: Huỳnh Trung Chánh, Phật học viện Quốc Tế xuất bản năm 1990. Ở Việt Nam, tác phẩm do NXB. Đồng Nai ấn hành.

Tp.HCM, ngày 15-11-2017

Thích Nhật Đạo

Mời vào truyện: (đọc online)
Vết Nhạn Lưng Trời (Tập Truyện) - Huỳnh Trung Chánh
Nghe audio tại đây: 
https://thuvienhoasen.org/p104a18499/audio-book-truyen-doc-phat-giao 
Download về nhà xem sau:
pdf_download_2
Vết Nhạn Lưng Trời - Huỳnh Trung Chánh


Xem các tác phẩm khác của tác giả:
https://thuvienhoasen.org/author/post/228/1/huynh-trung-chanh 

Tạo bài viết
04/05/2015(Xem: 4737)
Trong một cuộc gặp với các du khách quốc tế hôm thứ Hai vừa qua, 16-4, Đức Dalai Lama đã nhắc đến hệ thống giai cấp của Ấn Độ đã tạo ra sự chia rẽ và nhấn mạnh đến sự bất bình đẳng. Ngài đã nói rằng "đã đến lúc phải từ bỏ quan niệm cũ" và thêm rằng: "Đã đến lúc phải thừa nhận rằng hiến pháp Ấn Độ cho phép mọi công dân có quyền bình đẳng, do đó không có chỗ cho sự phân biệt đối xử trên cơ sở đẳng cấp - tất cả chúng ta đều là anh chị em".
Hội thảo do khoa Phật học phối hợp với Viện lịch sử Phật giáo Hàn Quốc thuộc Trường Đại học Dongguk (Đông Quốc, Hàn Quốc) đồng tổ chức vào chiều ngày 5-4.