Bilingual: 219. Nolting: Diem is not completely in control of his government’s actions (Nhus) / Nolting: Diệm không hoàn toàn kiểm soát được hành động của chính phủ Diệm (ông bà Nhu)

25/07/20233:48 SA(Xem: 1465)
Bilingual: 219. Nolting: Diem is not completely in control of his government’s actions (Nhus) / Nolting: Diệm không hoàn toàn kiểm soát được hành động của chính phủ Diệm (ông bà Nhu)

 

blankBilingual:
219. NOLTING: DIEM IS NOT COMPLETELY
IN CONTROL OF HIS GOVERNMENT’S ACTIONS (NHUS)
/

NOLTING: DIỆM KHÔNG HOÀN TOÀN KIỂM SOÁT
ĐƯỢC HÀNH ĐỘNG CỦA CHÍNH PHỦ DIỆM (ÔNG BÀ NHU)

 

us-embassy-saigon-vietnam_200-2219. Telegram From the Embassy in Vietnam to the Department of State

 

Saigon, July 15, 1963, 1 p.m.

85. CINCPAC for POLAD. Herewith is interim report of situation here as I see it, after two days of intensive briefings, discussions with American, Vietnamese, and foreign officials and private citizens, including American newsmen, and some sampling of Saigon's opinion.

Our patient, I think, is still on critical list, but improving. Difficulties seem to be confined mainly to larger cities, affecting only slightly peasant population in central coastal areas and not at all in Delta. Saigon and Hue are still very volatile and people are scared. Buddhist Association leaders, unfortunately, can still take initiative to bring down government, but seem to be hesitant to do so. Each day that passes slightly increases chances of surmounting this crisis. Coup rumors are rife and evidence of plotting exists, but it is my present judgment that no direct intervention in this matter on our part would be helpful or wise. (Have passed the word on position to be taken if approached, as per instruction.)2

Restoration of Diem’s confidence in US intentions, badly shaken by several happenings in past weeks, and subsequent leading of him to take more positive and sensible political actions, will take some time. I have spent seven hours with him since my return and have, Thuan reports, made some headway, but I have nothing of significance to report in terms of concrete actions or decisions. He is hurt by what he considers misrepresentations and calumnies (both in Viet-Nam and outside), torn by conflicting advice, resentful of US pressure, and not completely in control of his government’s actions (Nhus). He is, in brief, in a martyr’s mood himself. We have not yet been able to persuade him to snap out of it, make a virtue of necessity, and take his case fully and candidly directly to the people. We are still working on this. In my judgment, his motives and intentions are still good; some of his resentments and suspicions concerning the Buddhist agitation are well-founded. He is visibly tired. Our main problem at moment is to get him relaxed enough to take the helm and steer the ship on a true and sensible course.

[During] this difficult period, I think our best bet is to work quietly along existing guidelines. While making our views and especially US domestic considerations amply clear, we should not try to blueprint his course for him. Specifically, we should not reiterate our threat of [Page 488]disassociation, nor feel stuck with it if other means of easing the situation (even the passage of time) work in favor of a political modus vivendi here. Rather, I think, we should continue, as has been done, to tell him the facts of life about public opinion at home and let him work out his own accommodation. We will continue to defend the legitimate rights of US newsmen here (I have again made very firm representations to Diem on the Browne-Arnett case),3 but I think we must accept the fact that we will probably continue to have a generally bad press for some time, until political calm returns and we can demonstrate the success- of the overall strategy and plan. With luck—I emphasize this—[and?] an appearance of calm determination4 on the part of Americans to see this crisis surmounted, I believe there is a reasonably good chance of reestablishing the basis for continued progress here.

Nolting

 

Source:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1961-63v03/d219

 

.... o ....

 

219. CÔNG ĐIỆN TỪ ĐẠI SỨ QUÁN HOA KỲ TẠI VN
GỬI BỘ NGOẠI GIAO HOA KỲ

 

Sài Gòn, 15 tháng 7, 1963, lúc 1 giờ chiều.

85.

Dưới đây là báo cáo tạm thời về tình hình ở đây như tôi thấy, sau hai ngày họp khẩn cấp, thảo luận với các quan chức Mỹ, Việt Nam và nước ngoài cũng như công dân tư nhân, bao gồm cả các nhà báo Mỹ, và một số ý kiến của người Sài Gòn.

Bệnh nhân của chúng ta, tôi nghĩ, vẫn còn trong danh sách nguy kịch, nhưng đang cải thiện. Những khó khăn dường như chỉ tập trung chủ yếu ở các thành phố lớn, chỉ ảnh hưởng một chút đến dân số nông dân ở các vùng ven biển miền Trung và không ảnh hưởng gì đến Đồng bằng. Sài Gòn và Huế vẫn còn rất nhiều biến độngmọi người đang sợ hãi. Thật không may, các nhà lãnh đạo Giáo hội Phật giáo vẫn có thể chủ động lật đổ chính phủ, nhưng dường như các nhà sư do dự để làm điều đó. Mỗi ngày trôi qua sẽ tăng nhẹ cơ hội vượt qua cuộc khủng hoảng này. Tin đồn đảo chính đầy rẫy và có bằng chứng về âm mưu, nhưng theo đánh giá hiện tại của tôi, không có sự can thiệp trực tiếp nào vào vấn đề này từ phía chúng ta sẽ là hữu ích hoặc khôn ngoan. (Đã thông báo về vị trí sẽ được thực hiện nếu tiếp cận, như theo hướng dẫn.) (Ghi chú cuối bản văn: không thấy có hướng dẫn nào kèm theo. Chalmers Wood [nhóm làm việc về VN tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ] ghi dấu chấm hỏi bên lề công điện nhận được.)

Việc khôi phục niềm tin của ông Diệm vào các ý định của Hoa Kỳ, vốn đã bị lung lay nặng nề bởi một số sự kiện trong những tuần qua, và sau đó khiến ông Diệm phải có những hành động chính trị tích cựchợp lý hơn, sẽ mất một thời gian. Tôi đã dành bảy giờ đồng hồ với ông Diệm kể từ khi tôi trở lại và, theo [Bộ Trưởng Phủ Tổng Thống Nguyễn Đình] Thuần báo cáo, đã đạt được một số tiến bộ, nhưng tôi không có gì quan trọng để báo cáo về các hành động hoặc quyết định cụ thể. Ông Diệm bị tổn thương bởi những gì ông Diệm cho là xuyên tạc và vu khống (cả ở Việt Nam và bên ngoài), bị giằng xé bởi những lời khuyên trái ngược nhau, bực bội trước áp lực của Hoa Kỳ, và không hoàn toàn kiểm soát được hành động của chính phủ mình (ông bà Ngô Đình Nhu). Nói tóm lại, bản thân ông Diệm đang ở trong tâm trạng của một kẻ tử vì đạo. Chúng tôi vẫn chưa thể thuyết phục ông Diệm thoát khỏi nó [tâm trạng đó], coi đó là một đức tính cần thiết và trực tiếp trình bày trường hợp của ông Diệm một cách đầy đủ và thẳng thắn trước người dân. Chúng tôi vẫn đang làm việc về điều này. Theo đánh giá của tôi, động cơ và ý định của ông Diệm vẫn tốt; một số sự oán giận và nghi ngờ của ông Diệm liên quan đến sự kích động của Phật giáo là có cơ sở. Ông Diệm rõ ràngmệt mỏi. Vấn đề chính của chúng ta vào lúc này là làm cho ông Diệm đủ thoải mái để cầm lái và điều khiển con tàu đi đúng hướng và hợp lý.

[Trong] giai đoạn khó khăn này, tôi nghĩ cách tốt nhất của chúng ta là làm việc lặng lẽ theo các cẩm nang hiện có. Trong khi đưa ra quan điểm của chúng tađặc biệt là những cân nhắc trong nước của Hoa Kỳ rất rõ ràng, chúng ta không nên cố gắng vạch ra lộ trình cho ông Diệm. Cụ thể, chúng ta không nên nhắc lại mối đe dọa rằng chúng ta sẽ [tuyên bố] tách rời ông Diệm về cách ông Diệm đối phó với Phật tử, cũng như không cảm thấy dính chặt với cách ông Diệm đối phó với Phật tử, nếu các biện pháp khác để xoa dịu tình hình (thậm chí là thời gian trôi qua) có lợi cho một phương thức chính trị cứ để mặc kệ ở đây. Thay vào đó, tôi nghĩ, chúng ta nên tiếp tục, như đã từng làm, nói cho ông Diệm biết sự thật của cuộc sống về dư luận công chúng ở Hoa Kỳ và để ông Diệm tự lo liệu chỗ của ông ta. Chúng tôi sẽ tiếp tục bảo vệ các quyền hợp pháp của các nhà báo Hoa Kỳ ở đây (một lần nữa tôi đã đưa ra những tuyên bố rất chắc chắn với ông Diệm về vụ Browne-Arnett) (ghi chú của dịch giả: vụ cảnh sát chìm hành hung 4 nhà báo Mỹ), nhưng tôi nghĩ chúng ta phải chấp nhận sự thật rằng chúng ta có thể sẽ tiếp tục có một dư luận báo chí nói chung là xấu trong một thời gian, cho đến khi tình hình chính trị bình ổn trở lạichúng ta có thể chứng minh sự thành công của toàn bộ chiến lược và kế hoạch. Với sự may mắn—tôi nhấn mạnh điều này—[và?] sự xuất hiện của quyết tâm bình tĩnh từ phía người Mỹ để vượt qua cuộc khủng hoảng này, tôi tin rằng có một cơ hội khá tốt để thiết lập lại cơ sở cho sự tiến bộ liên tục ở đây.

Nolting (Đại sứ Hoa Kỳ tại VN)

 

....o....

 




Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
24/08/2015(Xem: 10853)
“Tôi rất vui vì rất nhiều người trẻ đã ý thức được sự nguy hiểm của truyền thông không tốt đang nhắm vào Phật giáo. Họ không bỏ chùa chỉ vì vài thông tin chống phá”, thầy Thích Ngộ Trí Dũng, một tu sĩ trẻ đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM bày tỏ. Bằng chứng là, các khóa tu cho Phật tử lớn tuổi hay dành riêng cho Phật tử trẻ vẫn luôn thu hút và đông người tham gia.
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.