Bilingual. 147. Letter from President Kennedy to President Diem. President’s own judgment is that this letter is not appropriate and not likely to be productive.

20/01/20243:46 SA(Xem: 341)
Bilingual. 147. Letter from President Kennedy to President Diem. President’s own judgment is that this letter is not appropriate and not likely to be productive.

blank
Bilingual. 147. Letter from President Kennedy to President Diem. President’s own judgment is that this letter is not appropriate and not likely to be productive. Lodge and McNamara transmitted their views: “We both agree with the President’s conclusion. Situation is very serious but is not likely to be influenced by the delivery of a letter from the President to Diem and, therefore, we recommend against transmitting one to him.” Letter from President Kennedy to President Diem: "At a minimum, and within a short period of time, it will become necessary for this Government to take actions which make it clear that American cooperation and American assistance will not be given to or through individuals whose acts and words seem to run against the purpose of genuine reconciliation and unified national effort against the Communists. Otherwise, it will become impossible for us to keep on with our major effort in support of your country."// Thư của Tổng thống Kennedy gửi Tổng thống Diệm. Đánh giá riêng của Tổng thống là lá thư này không phù hợp và không có khả năng có hiệu quả. Đại sứ Lodge và Bộ Trưởng Quốc Phòng McNamara truyền đạt quan điểm của mình: “Cả hai chúng tôi đều đồng ý với kết luận của Tổng thống Kennedy. Tình hình rất nghiêm trọng nhưng tác dụng kể như vô ích, khi chuyển một lá thư từ Tổng thống Kennedy tới Diệm và do đó, chúng tôi khuyến nghị không nên chuyển một lá thư cho ông Diệm.” Thư của TT Kennedy gửi Diệm: "Ở mức tối thiểu và trong một khoảng thời gian ngắn, Chính phủ VN cần phải thực hiện các hành động để làm rõ rằng sự hợp tác và hỗ trợ của Mỹ sẽ không được cung cấp cho hoặc thông qua những cá nhân có hành động và lời nói dường như đi ngược lại mục đích hòa giải thực sự và đoàn kết dân tộc VN để chống Cộng. Nếu không, chúng tôi sẽ không thể tiếp tục nỗ lực to lớn của mình để hỗ trợ đất nước của ngài."

 

the Department of State 2147. Telegram From the Department of State to the Embassy in Vietnam (1)

 

Washington , September 24, 1963—9:25 p.m.

476. Eyes only for Ambassador Lodge and Secretary McNamara. Herewith text of letter from President to President Diem. President’s own judgment is that this letter is not appropriate and not likely to be productive unless in your judgment after further consultation situation is so serious that Presidential pressure of this sort is essential. President does not believe that this kind of letter can be used more than once in a situation of this sort and unless you disagree, his belief is that McNamara can make these points for him orally with less likelihood of personal offense.

Alternatively, somewhat softer language may remove this difficulty. Please tell us what you both think.(2)

Letter begins:

“Dear Mr. President:

1. I am sending you this letter because of the extreme gravity of the situation which now confronts our two countries in their relations with each other. For us in the United States, difficult and painful decisions cannot long be deferred, and I know that you on your side have problems of similar gravity. Moreover, it is clear to me as I work on this matter that many of its difficulties arise from problems in [Page 288]assessing the real facts of the situation. Both of our Governments, for different reasons, face great difficulties on this score. And so I think it may be important and helpful for you to know accurately just how the situation now appears to me. In return, I shall greatly value the most candid expression of your own assessment, and it may well be that you and I between us can work out a new understanding in place of the present troubled, confused and dangerous relationship between our Governments.

2. At the outset, let me state plainly that the central purpose of my Government in all of its relations with your country is that the Communists should be defeated in their brazen effort to capture your country by force and fraud of all varieties. What we do and do not do, whether it seems right or wrong to our friends, is always animated by this central purpose. In all that it does in its relations with your country, the United States Government gives absolute priority to the defeat of the Communists.

3. This purpose, in a general way, has been a part of American policy toward your country for many years, but as you know it took a new shape and clarity at the end of 1961. At that time, in light of the very unsatisfactory situation in Laos, and in view of the increasing efforts then being made by the Viet Cong, I sent two of my most trusted associates on a careful mission of inquiry to your country. This mission of General Taylor and Mr. Rostow was to give me the best possible judgment of the course of the struggle in South Vietnam and the prospect of success. Their comprehensive report convinced me, first, that the situation was indeed very serious, and second, that by appropriate and determined action your Government and ours together could find a way to victory. Our two Governments then worked out together, and you and I as their leaders formally approved, a new level of effort and cooperation. And I think it is fair to say that my Government has put forth its fullest efforts to achieve these goals ever since.

4. By the hardest kind of joint endeavor, in which of course your people have borne the heavier and the more immediate responsibility, the contest against the Communists in the last year and a half has gradually but steadily turned in our favor. New levels of alertness and skill were developed in the forces of your country; and the essential program of strategic hamlets was pressed forward with steadily increasing energy and speed. Each of us, I know, pays close attention to our reports from all over the country on the course of the struggle against the Viet Cong, and I am sure that these reports agree on the basic proposition that the war has been going well in a considerable portion of your country, at least until very recently.

5. In the last four months, by a series of events which neither you nor I can have wished and whose impact is surely a matter of equal regret to us both, a new and grave set of difficulties has developed. It is not my purpose here to recount in detail events with which you yourself are familiar, nor even to repeat expressions of concern, which you have heard many times from Ambassador Nolting and Ambassador Lodge, on the existing situation and dangers within your country.

6. It may well be your view that American opinion has been misled on these recent events, and I recognize that this is always a possibility in a world in which the accurate judgment of distant happenings is difficult. But that leads me to urge upon you as strongly as I can that the only way to correct this difficulty is to allow more and not less reporting by Americans and by other newsmen in your country. If there is one principle upon which my people are united, by Constitutional commitment, conviction, and tradition, it is that the way to get at the truth is to let people see for themselves—regardless of the irritations and criticism that a free press inevitably produces.

7. I must stress that, as I found it necessary to say publicly three weeks ago, we in our Government are gravely troubled by the danger that some of the methods used by some members of your Government may be creating a situation in which it will not be possible to sustain public support in Vietnam for the struggle against the Communists. What I must make clear is the effect recent events are having upon the situation here in the United States.

8. At the present time it is a fact that unless there can be important changes and improvements in the relations between the Government and people in your country, opinion in the United States, both in the public and in the Congress, will make it impossible for me to continue without change the great cooperative programs which we have been pressing together since 1961. I have said publicly that we do not wish to cut off our aid programs at this time, but it would be wrong for me not to let you know that a change is inevitable unless the situation in Vietnam takes a major visible and credible turn for the better.

9. At a minimum, and within a short period of time, it will become necessary for this Government to take actions which make it clear that American cooperation and American assistance will not be given to or through individuals whose acts and words seem to run against the purpose of genuine reconciliation and unified national effort against the Communists. Otherwise, it will become impossible for us to keep on with our major effort in support of your country. Unless I can show the American people that the United States is wholly dissociated from the public figures and public acts which have raised grave questions here, I clearly cannot ask the support of the American people and the Congress for the central effort.

10. There is much more that needs to be talked out between our two countries on these grave matters. I am asking Ambassador Lodge, as my personal representative, to express my views to you in complete frankness and to be at your disposal for further discussion. I have also instructed Secretary McNamara and General Taylor to review and to report to me on the present military situation. What Ambassador Lodge says to you has my explicit authorization and approval; I have given him complete authority in all aspects of United States operations in South Vietnam, and I rely upon his judgment. Of course I shall also welcome a direct expression of your personal views in a message to me at any time.

11. I repeat that it remains the central purpose of the United States in its friendly relations with South Vietnam to defeat the aggressive designs of the Communists. But I must also repeat that this purpose can only be achieved if major steps are speedily taken to remove the obstacles that have so seriously and regrettably impaired our cooperative effort.” Ends.

Ball

NOTES:

(1) Source: Department of State, Central Files, POL 27 S VIET-US. Top Secret; Immediate. Drafted by Hilsman and cleared in draft with Harriman and McGeorge Bundy. Repeated to USUN eyes only for Secretary Rusk.

(2) In telegram 593 from Saigon, September 25, Lodge and McNamara transmitted their views. The telegram reads as follows:

“We both agree with the President’s conclusion. Situation is very serious but is not likely to be influenced by the delivery of a letter from the President to Diem and, therefore, we recommend against transmitting one to him.” (Ibid., POL 1 S VIET-US)

Source:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1961-63v04/d147

 

.... o ....

 

147. Điện văn từ Bộ Ngoại giao gửi Đại sứ quán Hoa Kỳ tại VN (1)

 

Washington, ngày 24 tháng 9 năm 1963—lúc 9:25 tối.

476. Gửi đến Đại sứ Lodge và Bộ trưởng Quốc Phòng McNamara chỉ để đọc. Dưới đây là nội dung bức thư của Tổng thống Kennedy gửi Tổng thống Diệm. Đánh giá riêng của Tổng thống là lá thư này không phù hợp và không có khả năng có hiệu quả trừ khi theo đánh giá của bạn [Đại sứ Lodge], sau khi tham khảo ý kiến thêm, xem tình hình nghiêm trọng đến mức áp lực kiểu này của Tổng thống là cần thiết. Tổng thống Kennedy không tin rằng loại thư này có thể được sử dụng nhiều hơn một lần trong tình huống kiểu này và trừ khi bạn không đồng ý, TT Kennedy tin rằng McNamara có thể đưa ra những quan điểm này cho Diệm bằng miệng mà ít có khả năng gây xúc phạm cá nhân hơn.

Ngoài ra, ngôn ngữ nhẹ nhàng hơn có thể loại bỏ khó khăn này. Hãy cho chúng tôi [Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ] biết suy nghĩ của cả hai bạn.(2)

Thư bắt đầu:

"Gửi Ngài Tổng Thống VNCH:

1. Tôi gửi cho ngài lá thư này vì tình hình cực kỳ nghiêm trọng mà hai nước chúng ta đang phải đối mặt trong mối quan hệ 2 nước với nhau. Đối với chúng tôi ở Hoa Kỳ, những quyết định khó khăn và đau đớn không thể bị trì hoãn lâu, và tôi biết rằng ngài về phía mình cũng có những vấn đề nghiêm trọng tương tự. Hơn nữa, rõ ràng đối với tôi khi nghiên cứu vấn đề này là nhiều khó khăn của nó nảy sinh từ những vấn đề trong việc đánh giá những sự kiện thực tế của tình hình. Cả hai Chính phủ của chúng ta, vì những lý do khác nhau, đều gặp khó khăn lớn về vấn đề này. Và vì vậy tôi nghĩ điều quan trọng và hữu ích đối với ngài là biết chính xác tình hình hiện tại đối với tôi như thế nào. Đổi lại, tôi sẽ đánh giá rất cao sự thể hiện thẳng thắn nhất trong đánh giá của ngài và rất có thể ngài và tôi giữa chúng ta có thể tìm ra một sự hiểu biết mới thay cho mối quan hệ rắc rối, bối rối và nguy hiểm hiện nay giữa 2 Chính phủ của chúng ta.

2. Ngay từ đầu, hãy để tôi nói rõ rằng mục đích trọng tâm của Chính phủ của tôi trong mọi mối quan hệ với đất nước của ngài là những người Cộng sản phải bị đánh bại trong nỗ lực trắng trợn nhằm chiếm đất nước của ngài bằng vũ lực và mọi hình thức bất chính. Những gì chúng ta làm và không làm, cho dù bạn bè chúng ta thấy nó đúng hay sai, luôn luôn được thúc đẩy bởi mục đích trung tâm này. Trong tất cả những gì họ làm trong mối quan hệ với đất nước của ngài, Chính phủ Hoa Kỳ dành ưu tiên tuyệt đối cho việc đánh bại những người Cộng sản.

3. Mục đích này, nói một cách tổng quát, là một phần trong chính sách của Mỹ đối với đất nước ngài trong nhiều năm, nhưng như ngài biết, nó đã có hình dạng mới và rõ ràng hơn vào cuối năm 1961. Vào thời điểm đó, dưới ánh sáng của chính Tình hình không mấy khả quan ở Lào, và trước những nỗ lực ngày càng tăng của Việt Cộng lúc bấy giờ, tôi đã cử hai trong số những cộng sự thân tín nhất của tôi thực hiện một chuyến đi tìm hiểu kỹ càng đất nước của ngài. Phái đoàn khảo sát lúc đó của Tướng Taylor và ông Rostow là giúp tôi có được nhận định tốt nhất về đường lối đấu tranh ở miền Nam Việt Namtriển vọng thành công. Báo cáo toàn diện của họ đã thuyết phục tôi, trước tiên, rằng tình hình thực sự rất nghiêm trọng, và thứ hai, rằng bằng hành động thích hợpquyết tâm, Chính phủ của ngài và của chúng tôi có thể cùng nhau tìm ra con đường giành chiến thắng. Chính phủ hai nước sau đó đã cùng nhau làm việc và ngài và tôi với tư cách là những nhà lãnh đạo đã chính thức phê chuẩn một mức độ nỗ lựchợp tác mới. Và tôi nghĩ thật công bằng khi nói rằng Chính phủ của tôi đã nỗ lực hết mình để đạt được những mục tiêu này kể từ đó.

4. Bằng nỗ lực chung khó khăn nhất, trong đó tất nhiên nhân dân của ngài phải gánh chịu trách nhiệm nặng nề và trực tiếp hơn, cuộc đấu tranh chống lại những người Cộng sản trong một năm rưỡi qua đã dần dần nhưng đều đặn có lợi cho chúng ta. Các cấp độ cảnh giác và kỹ năng mới đã được phát triển trong lực lượng của đất nước ngài; và chương trình thiết yếu về ấp chiến lược được đẩy mạnh với cường độ và tốc độ ngày càng tăng. Tôi biết mỗi người trong chúng ta đều chú ý đến các báo cáo từ khắp nơi trên đất nước về cuộc đấu tranh chống Việt Cộng, và tôi tin chắc rằng những báo cáo này thống nhất với quan điểm cơ bản rằng cuộc chiến đã diễn ra tốt đẹp trong một thời gian dài, phần đáng kể của đất nước ngài, ít nhấtcho đến gần đây.

5. Trong bốn tháng qua, do một loạt các sự kiện mà cả ngài và tôi đều không mong muốn và tác động của chúng chắc chắn khiến cả hai chúng ta đều phải hối tiếc, một loạt khó khăn mới và nghiêm trọng đã phát triển. Mục đích của tôi ở đây không phải là kể lại chi tiết các sự kiệnbản thân ngài đã quen thuộc, thậm chí cũng không lặp lại những bày tỏ quan ngại mà ngài đã nghe nhiều lần từ Đại sứ Nolting và Đại sứ Lodge, về tình hình hiện tại và những mối nguy hiểm ở đất nước ngài.

6. Có thể ngài nhận định rằng người Mỹ đã bị đánh lừa về những sự kiện gần đây, và tôi nhận ra rằng điều này luôn có thể xảy ra trong một thế giới mà việc đánh giá chính xác về những diễn biến xa xôi là rất khó khăn. Nhưng điều đó khiến tôi hết sức thúc giục ngài rằng cách duy nhất để khắc phục khó khăn này là cho phép người Mỹ và các nhà báo khác ở nước bạn đưa tin nhiều hơn và không ít hơn. Nếu có một nguyên tắc mà người dân của tôi đoàn kết lại bằng cam kết, niềm tintruyền thống trong Hiến pháp, thì đó là cách để tìm ra sự thật là để mọi người tự mình nhìn thấy - bất chấp những khó chịu và chỉ trích mà một nền báo chí tự do chắc chắn sẽ phải đối mặt. sản xuất.

7. Tôi phải nhấn mạnh rằng, như tôi thấy cần phải nói công khai cách đây ba tuần, chúng tôi, trong Chính phủ của chúng tôi, đang vô cùng lo lắng trước nguy cơ rằng một số phương pháp được một số thành viên trong Chính phủ của ngài sử dụng có thể tạo ra một tình huống trong đó nó sẽ xảy ra và sẽ không thể duy trì được sự ủng hộ của công chúngViệt Nam cho cuộc đấu tranh chống Cộng sản. Điều tôi phải làm rõ là ảnh hưởng của các sự kiện gần đây đối với tình hình ở Hoa Kỳ.

8. Vào thời điểm hiện tại, thực tế là trừ khi có thể có những thay đổi và cải thiện quan trọng trong mối quan hệ giữa Chính phủ và người dân ở nước ngài, nếu không thì dư luận ở Hoa Kỳ, cả trong công chúng và trong Quốc hội, sẽ khiến điều đó không thể thực hiện được. để tôi tiếp tục mà không thay đổi các chương trình hợp tác tuyệt vờichúng ta đã cùng nhau thúc đẩy từ năm 1961. Tôi đã nói công khai rằng chúng tôi không muốn cắt đứt các chương trình viện trợ của mình vào lúc này, nhưng sẽ là sai lầm nếu tôi không cho ngài biết rằng một sự thay đổi là không thể tránh khỏi trừ khi tình hìnhViệt Nam có bước chuyển biến rõ ràngđáng tin cậy theo chiều hướng tốt hơn.

9. Ở mức tối thiểu và trong một khoảng thời gian ngắn, Chính phủ VN cần phải thực hiện các hành động để làm rõ rằng sự hợp tác và hỗ trợ của Mỹ sẽ không được cung cấp cho hoặc thông qua những cá nhân có hành động và lời nói dường như đi ngược lại mục đích hòa giải thực sự và đoàn kết dân tộc VN để chống Cộng. Nếu không, chúng tôi sẽ không thể tiếp tục nỗ lực to lớn của mình để hỗ trợ đất nước của ngài. Trừ khi tôi có thể cho người dân Mỹ thấy rằng Hoa Kỳ hoàn toàn tách biệt khỏi các nhân vật và hành động công cộng đã đặt ra những câu hỏi nghiêm trọng ở đây, nếu không như thế, tôi sẽ không thể yêu cầu sự ủng hộ của người dân Mỹ và Quốc hội cho nỗ lực trung tâm.

10. Còn nhiều điều cần phải bàn bạc giữa hai nước chúng ta về những vấn đề nghiêm trọng này. Tôi yêu cầu Đại sứ Lodge, với tư cáchđại diện cá nhân của tôi, bày tỏ quan điểm của tôi với ngài một cách hoàn toàn thẳng thắn và sẵn sàng để ngài thảo luận thêm. Tôi cũng đã chỉ thị cho Bộ trưởng McNamara và Tướng Taylor xem xétbáo cáo với tôi về tình hình quân sự hiện tại. Những gì Đại sứ Lodge nói với ngài đều được tôi cho phépchấp thuận rõ ràng; Tôi đã trao cho Đại sứ Lodge toàn quyền quyết định mọi khía cạnh hoạt động của Hoa Kỳ ở miền Nam Việt Nam và tôi tin tưởng vào phán đoán của ông Lodge. Tất nhiên, tôi cũng hoan nghênh việc bày tỏ quan điểm cá nhân trực tiếp của ngài trong tin nhắn gửi cho tôi bất cứ lúc nào.

11. Tôi nhắc lại rằng mục đích chính của Hoa Kỳ trong quan hệ hữu nghị với miền Nam Việt Nam là đánh bại các âm mưu hung hãn của Cộng sản. Nhưng tôi cũng phải nhắc lại rằng mục đích này chỉ có thể đạt được nếu các bước quan trọng được thực hiện nhanh chóng để loại bỏ những trở ngại đã làm suy giảm nghiêm trọng và đáng tiếc nỗ lực hợp tác của chúng ta.” Hết Lá Thư.

Ball

(George Ball: Thứ Trưởng Ngoại Giao)

GHI CHÚ:

(1) Nguồn: Bộ Ngoại giao, Central Files, POL 27 S VIET-US. Bí mật hàng đầu; Ngay tức khắc. Được soạn thảo bởi Roger Hilsman (Phụ tá Ngoại Trưởng về Viễn Đông) và được phê duyệt trong bản thảo với Averell Harriman (Thứ Trưởng Ngoại Giao Đặc Trách Chính Trị) và McGeorge Bundy (Phụ tá Tổng Thống về An ninh Quốc gia). Chuyển tới USUN (Đại diện Hoa Kỳ tại LHQ) và để Bộ trưởng Ngoại Giao Dean Rusk đọc.

(2) Trong điện tín 593 từ Sài Gòn, ngày 25 tháng 9, Đại sứ Lodge và Bộ Trưởng Quốc Phòng McNamara truyền đạt quan điểm của mình. Bức điện có nội dung như sau:

“Cả hai chúng tôi đều đồng ý với kết luận của Tổng thống Kennedy. Tình hình rất nghiêm trọng nhưng tác dụng kể như vô ích, khi chuyển một lá thư từ Tổng thống Kennedy tới Diệm và do đó, chúng tôi khuyến nghị không nên chuyển một lá thư cho ông Diệm.” (Sđd., POL 1 S VIET-US)

   .

Kho sử liệu PHẬT GIÁO VIỆT NAM 1963 - SONG NGỮ:

https://thuvienhoasen.org/a39405/phat-giao-viet-nam-1963-song-ngu

 

 

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
24/08/2015(Xem: 10218)
Thầy là một nhà sư, một nhà thơ, một nhà giáo dục và là nhà từ thiện. Và cứ mỗi mùa Tết, Thầy Thích Nhuận Tâm lại ngồi viết thư pháp để tặng cho người yêu thích những dòng chữ mừng xuân. Năm nay, Hòa Thượng Thích Thông Hải, trụ trì Chùa Bảo Quang ở Garden Grove, đã mời Thầy Thích Nhuận Tâm tới vui xuân.
ĐẠI LÃO HÒA THƯỢNG húy thượng THẮNG hạ HOAN hiệu LONG HOAN - Tăng Trưởng Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương Viện Tăng Thống, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất - Trưởng Ban Điều Hợp Tăng Ni Việt Nam Hải Ngoại - Chánh Văn Phòng Hội Đồng Giáo Phẩm GHPGVNTN Hoa Kỳ đã thuận thế vô thường, thâu thần thị tịch vào lúc 6 giờ 50 sáng thứ Năm, ngày 25 tháng 01 năm 2024, (nhằm ngày Rằm tháng Chạp năm Quý Mão), tại Thành phố Santa Ana, Quận Cam, Tiểu bang California, Hoa Kỳ, thế thọ 97, hạ lạp 72. Tang lễ Đức Đại lão Hòa Thượng sẽ được long trọng cử hành tại Chùa Bát Nhã, 4717 W. First Street, Santa Ana, California 92703, U.S.A.
Trong hơn 10 năm trở lại đây, nhân loại đã sử dụng trên máy tính và điện thoại nhiều sản phẩm công nghệ hiện đại, được xem như một phần của trí tuệ nhân tạo (AI). Những sản phẩm này đã trở thành công cụ cần thiết trong đời sống hàng ngày.