Bilingual. 200. Memorandum From the Special Assistant in the Bureau of Far Eastern Affairs. It is all very well for us to assert that all Washington agencies are now agreed upon a policy of graduated pressure on the GVN designed to obtain: 1) continuing progress in war effort, 2) improvement in the GVN’s popular support, and 3) improvement in relations between the US and the GVN

22/04/20244:26 SA(Xem: 310)
Bilingual. 200. Memorandum From the Special Assistant in the Bureau of Far Eastern Affairs. It is all very well for us to assert that all Washington agencies are now agreed upon a policy of graduated pressure on the GVN designed to obtain: 1) continuing progress in war effort, 2) improvement in the GVN’s popular support, and 3) improvement in relations between the US and the GVN

blank
Bilingual
. 200. Memorandum From the Special Assistant in the Bureau of Far Eastern Affairs. It is all very well for us to assert that all Washington agencies are now agreed upon a policy of graduated pressure on the GVN designed to obtain: 1) continuing progress in war effort, 2) improvement in the GVN’s popular support, and 3) improvement in relations between the US and the GVN. John McCone expressed at some length and reportedly with considerable vigor at the day before yesterday’s (October 16) Special Group (CI) the view that we are going to have “an explosion” in Vietnam in the very near future. I suspect he is quite legitimately concerned about the likelihood we will be able to continue a successful war effort (in which his agency is to some extent involved) while at the same time, we are holding up economic aid as well as in effect encouraging political uncertainty in the GVN. Perhaps all we can hope to do now is to hold the line at least until Lodge gets back here for consultation. It may be that what he has in mind is some positive thinking on ways in which we can, in fact, insure that any “explosion” is exploitable to our advantage.//Bản ghi nhớ của Phụ tá đặc biệt tại Cục Viễn Đông. Chúng ta rất có thể khẳng định rằng tất cả các cơ quan của Washington hiện nay đã đồng ý về một chính sách gây áp lực theo từng cấp độ đối với Chính phủ VNCH nhằm đạt được: 1) tiếp tục tiến bộ trong nỗ lực chiến tranh, 2) tăng sự ủng hộ của quần chúng đối với Chính phủ VNCH, và 3) cải thiện trong quan hệ giữa Hoa Kỳ và Chính phủ VNCH. John McCone (Giám đốc CIA) đã bày tỏ khá dài dòng và được cho là có sức thuyết phục đáng kể trong buổi họp ngày hôm kia (16 tháng 10/1963) trước Nhóm Đặc biệt (CI: counterinsurgency, Chống nổi dậy) quan điểm rằng chúng ta sẽ có “một vụ nổ” ở Việt Nam trong tương lai rất gần. Tôi nghi ngờ rằng McCone lo ngại một cách chính đáng về khả năng chúng ta có thể tiếp tục nỗ lực chiến tranh thành công (trong đó cơ quan của ông ấy [CIA] có liên quan ở một mức độ nào đó) trong khi cùng lúc đó, chúng ta đang ghìm giữ viện trợ kinh tế cũng như trên thực tế là khuyến khích bất ổn chính trị trong nội bộ Chính phủ VNCH. Có lẽ tất cả những gì chúng ta có thể hy vọng làm bây giờ là giữ vững đường dây ít nhất cho đến khi Đại sứ Lodge quay lại đây để tham khảo ý kiến. Có thể điều Lodge đang nghĩ đến là một số suy nghĩ tích cực về những cách mà trên thực tế, chúng ta có thể đảm bảo rằng bất kỳ “vụ bùng nổ” nào đều có thể khai thác được để có lợi cho chúng ta.

 

the Department of State 2200. Memorandum From the Special Assistant in the Bureau of Far Eastern Affairs (Neubert) to the Assistant Secretary of State for Far Eastern Affairs (Hilsman)(1)

 

Washington, October 18, 1963.

SUBJECT

Maintaining Momentum in our Vietnam Policy

Although I am sure I am telling you nothing new, I thought it might be worthwhile to set down some of the evidence that we are heading into a period of considerable difficulty in maintaining cohesion and momentum in our policy toward the GVN. It is all very well for us to assert that all Washington agencies are now agreed upon a policy of graduated pressure on the GVN designed to obtain: 1) continuing progress in war effort, 2) improvement in the GVN’s popular support, and 3) improvement in relations between the US and the GVN. At the same time we must—and do—recognize that these objectives are to a considerable extent mutually incompatible, and not necessarily likely to be achieved by the measures available to us. In addition to this, despite protestations of unity, the interests of State, CIA and the Pentagon are necessarily disparate.

As I see it, it is quite clear that the first serious problem confronting us here in Washington as we attempt to pursue a policy that really satisfies no one is going to arise with CIA. John McCone expressed at some length and reportedly with considerable vigor at the day before yesterday’s (October 16) Special Group (CI)(2) the view that we are going to have “an explosion” in Vietnam in the very near future. I am not sure precisely what McCone had in mind, but I imagine that he was asserting for the record one of his familiar “visceral” feelings. These, as we know, are sometimes right (Soviet missiles in Cuba) and sometimes wrong (ChiCom major attack on India), but I also think there is more to his present view than this. I suspect he is quite legitimately concerned about the likelihood we will be able to continue a successful war effort (in which his agency is to some extent involved) while at the same time, we are holding up economic aid as well as in effect encouraging political uncertainty in the GVN. The original McNamara/Taylor horseback opinion of how long it would be before the GVN felt the economic squeeze was two to four months. McCone may be arguing that the cumulative effect of political-economic unease will bring things to a head in much shorter order. As a further speculation, I would suggest that he may think that the development [Page 407]of an explosive situation is unlikely to redound to our benefit, that an alternative government acceptable and useful to us is unlikely to arise, and that the communist Viet Cong is in the best position to exploit the chaos that could ensue.

[1 paragraph (15 lines) and handwritten marginal notation not declassified]

In sum, I believe we can expect McCone now to argue that the consequences of our present course are going to be unhelpful in the extreme and that we should, therefore, edge quite rapidly back toward what might be described as our policy toward Vietnam before last August.

I do not see any signs that the Pentagon has yet reached similar conclusions. In view of the military responsibility for getting on with the war, however, I would be astonished if they were not impressed by the line of reasoning I would expect McCone to advance.

I conclude that we may have rapidly increasing difficulty in inducing the rest of the town to live with the untidiness that we at least have fully expected to accompany pursuit of our present policy. Unless we can effectively refute the argument that our present course is trending toward “an explosion”, we are going to have to assert with some considerable confidence that such an explosion is to our benefit. Perhaps all we can hope to do now is to hold the line at least until Lodge gets back here for consultation. It may be that what he has in mind is some positive thinking on ways in which we can, in fact, insure that any “explosion” is exploitable to our advantage.

NOTES:

(1) Source: Kennedy Library, Hilsman Papers, Countries Series-Vietnam. Secret.↩

(2) No record of this meeting has been found.

Source:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1961-63v04/d200

 

.... o ....

 

 

200. Bản ghi nhớ của Phụ tá đặc biệt tại Cục Viễn Đông (Joseph W. Neubert) gửi Phụ tá Bộ trưởng Ngoại giao về Viễn Đông (Roger Hilsman)(1)

 

Washington, ngày 18 tháng 10 năm 1963.

CHỦ ĐỀ

Duy trì động lực trong chính sách của chúng ta về Việt Nam.

Mặc dù tôi (Joseph W. Neubert) chắc chắn rằng tôi không nói với bạn (Roger Hilsman) điều gì mới, nhưng tôi nghĩ có thể đáng để đưa ra một số bằng chứng cho thấy chúng ta đang bước vào một thời kỳ khó khăn lớn trong việc duy trì sự gắn kết và động lực trong chính sách của chúng ta đối với Chính phủ VNCH. Chúng ta rất có thể khẳng định rằng tất cả các cơ quan của Washington hiện nay đã đồng ý về một chính sách gây áp lực theo từng cấp độ đối với Chính phủ VNCH nhằm đạt được: 1) tiếp tục tiến bộ trong nỗ lực chiến tranh, 2) tăng sự ủng hộ của quần chúng đối với Chính phủ VNCH, và 3) cải thiện trong quan hệ giữa Hoa Kỳ và Chính phủ VNCH. Đồng thời, chúng ta phải—và phải—nhận ra rằng ở một mức độ đáng kể, những mục tiêu này không tương thích lẫn nhau và không nhất thiếtthể đạt được bằng các biện pháp sẵn có của chúng ta. Thêm vào đó, bất chấp sự xung khắc đối với đoàn kết, lợi ích của Bộ Ngoại Giao, của CIA và của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ nhất thiết phải khác nhau.

Như tôi thấy, khá rõ ràng rằng vấn đề nghiêm trọng đầu tiên mà chúng ta phải đối mặt ở Washington khi chúng tôi cố gắng theo đuổi một chính sách mà không làm ai làm hài lòng đang nảy sinh với CIA. John McCone (Giám đốc CIA) đã bày tỏ khá dài dòng và được cho là có sức thuyết phục đáng kể trong buổi họp ngày hôm kia (16 tháng 10/1963) trước Nhóm Đặc biệt (CI: counterinsurgency, Chống nổi dậy)(2) quan điểm rằng chúng ta sẽ có “một vụ nổ” ở Việt Nam trong tương lai rất gần. Tôi không chắc chính xác McCone đang nghĩ gì, nhưng tôi tưởng tượng rằng McCone đang khẳng định một trong những cảm xúc “nội tạng” quen thuộc của mình. Như chúng ta biết, những điều này đôi khi đúng (hỏa tiễn của Liên Xô ở Cuba) và đôi khi sai (cuộc tấn công lớn của Cộng sản Trung quốc vào Ấn Độ), nhưng tôi cũng nghĩ quan điểm hiện tại của ông còn nhiều điều hơn thế. Tôi nghi ngờ rằng McCone lo ngại một cách chính đáng về khả năng chúng ta có thể tiếp tục nỗ lực chiến tranh thành công (trong đó cơ quan của ông ấy [CIA] có liên quan ở một mức độ nào đó) trong khi cùng lúc đó, chúng ta đang ghìm giữ viện trợ kinh tế cũng như trên thực tế là khuyến khích bất ổn chính trị trong nội bộ Chính phủ VNCH. Ý kiến ban đầu của McNamara/Taylor chưa tính kỹ về việc Chính phủ VNCH sẽ phải mất bao lâu mới cảm nhận được sức ép kinh tế là từ hai đến bốn tháng. McCone có thể lập luận rằng tác động tích lũy của tình trạng bất ổn kinh tế-chính trị sẽ khiến mọi việc trở nên căng thẳng trong thời gian ngắn hơn nhiều. Để suy đoán thêm, tôi gợi ý rằng anh ta có thể nghĩ rằng sự phát triển của một tình huống bùng nổ khó có thể mang lại lợi ích cho chúng ta, rằng một chính phủ thay thế có thể chấp nhận được và hữu ích cho chúng ta khó có thể xuất hiện, và rằng VC đang ở vị trí tốt nhất để khai thác sự hỗn loạn có thể xảy ra sau đó.

[1 đoạn (15 dòng) và ghi chú viết tay bên lề không được giải mật]

Tóm lại, tôi tin rằng chúng ta có thể mong đợi McCone bây giờ lập luận rằng những hậu quả của đường lối hiện tại của chúng ta sẽ cực kỳ vô ích và do đó chúng ta nên nhanh chóng quay trở lại với những gì có thể được mô tả là chính sách của chúng ta đối với Việt Nam trước tháng 8.

Tôi không thấy bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Bộ Quốc Phòng vẫn chưa đưa ra kết luận tương tự. Tuy nhiên, xét về trách nhiệm quân sự trong việc tiếp tục cuộc chiến, tôi sẽ ngạc nhiên nếu họ không ấn tượng với lối lập luận mà tôi mong đợi McCone sẽ tiến lên.

Tôi kết luận rằng chúng ta có thể gặp khó khăn ngày càng tăng nhanh chóng trong việc khiến phần còn lại của thị trấn phải sống với tình trạng lộn xộnít nhất chúng ta hoàn toàn mong đợi sẽ đi kèm với việc theo đuổi chính sách hiện tại của mình. Trừ khi chúng ta có thể bác bỏ một cách hiệu quả lập luận rằng đường hướng hiện tại của chúng ta đang có xu hướng dẫn tới “một vụ bùng nổ”, chúng ta sẽ phải khẳng định với một sự tự tin đáng kể rằng một vụ bùng nổ như vậy là có lợi cho chúng ta. Có lẽ tất cả những gì chúng ta có thể hy vọng làm bây giờ là giữ vững đường dây ít nhất cho đến khi Đại sứ Lodge quay lại đây để tham khảo ý kiến. Có thể điều Lodge đang nghĩ đến là một số suy nghĩ tích cực về những cách mà trên thực tế, chúng ta có thể đảm bảo rằng bất kỳ “vụ bùng nổ” nào đều có thể khai thác được để có lợi cho chúng ta.

GHI CHÚ:

(1) Nguồn: Thư viện Kennedy, Hilsman Papers, Countries Series-Vietnam. Bí mật.

(2) Không tìm thấy hồ sơ nào về cuộc họp này.

.

Kho sử liệu PHẬT GIÁO VIỆT NAM 1963 - SONG NGỮ:

https://thuvienhoasen.org/a39405/phat-giao-viet-nam-1963-song-ngu

 

 

 

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
24/08/2015(Xem: 10587)
Sau khi post 4 bài viết về hiện tượng Sư Minh Tuệ của các tác giả Tâm Anh, Nguyễn Thanh Huy, Đào văn Bình, Minh Mẫn và hai video clip của thầy Thích Chân Tính(Chùa Hoằng Pháp); chúng tôi nhận được nhiều ý kiến phản hồi từ quý độc giả mà đa số đều tán đồng các bài viết. Thậm chí có youtuber đã dùng nội dung của các bài để chuyển tải tiếp đến cộng đồng mạng. Dưới đây là các bài viết thêm của các tác giả kính gửi đến độc giả: Nguyên Minh Nguyễn Minh Tiến, Nguyễn Thanh Huy, Võ Đào Phương Trâm An Tường Anh, Đức Hùng-Trần Hóa, Tâm Anh chuyển ngữ. Luôn tiện đây chúng tôi cũng xin minh định là Thư Viện Hoa Sen không trực thuộc hay đại diện cho một hệ thống tự viện hay một tổ chức giáo hội Phật giáo nào ở trong nước cũng như hải ngoại. Và một điều nữa, chúng tôi luôn tôn trọng các ý kiến dị biệt.
84 ngàn pháp môn, tùy căn cơ mỗi hành giả thích hợp, không thể nói pháp nào, hạnh nào cao hơn pháp nào.Dó tính cố chấp đố kỵ nên phân biệt, chỉ trích, phê phán một công hạnh không hợp với mình.Đáng ra chúng ta không thực hiện được những công hạnh khó làm mà người khác làm được, phải hoan hỷ tán dương mà nhà Phật gọi là tùy hỷ công đức.
Nếu tiêu chuẩn của một người tu là giới hạnh thì rõ ràng người hành pháp sẽ cao hơn người hiểu pháp. Và thực hành được hạnh đầu đà là một công hạnh lớn, xưa nay không được mấy ai. Vậy, tán thán, kính ngưỡng giới hạnh là việc nên làm nhưng không nên sùng bái, suy tôn, thánh hoá sư Minh Tuệ ngay lúc này, vì điều đó sẽ khiến rơi vào tà kiến, ngoại đạo, đi ngược lại với tinh thần Phật giáo.