Chánh Niệm: Cổng Vào Kinh Nghiệm

25/07/20225:21 SA(Xem: 1740)
Chánh Niệm: Cổng Vào Kinh Nghiệm

CHÁNH NIỆM: CỔNG VÀO KINH NGHIỆM
Carol Wilson*

Vô Minh dịch

 

ngoi thienThí dụ, bạn đang ngồi và một cơn đau dữ dội xuất hiện ở lưng của bạn. Có một sự khác biệt thực sự giữa suy nghĩ "lưng tôi đang giết tôi" và trải nghiệm thực tế. Ý nghĩ này có vẻ rất vững chắc — sự vô thường dường như không liên quan nhiều đến nó — và nó thực sự có cảm giác giống như “tôi”. Thông qua chánh niệm, bằng cách chú ý cẩn thận đến cảm giác, chúng ta vượt thoát khái niệm và tiếp xúc với chính trải nghiệm đó. Đầu tiên, có thể có cảm giác nóng bỏng, hoặc có thể có tính chất căng thắt. Nếu chúng ta chú ý đến những gì đang thực sự xảy ra, thật khó để gọi nó là "vết bỏng của tôi" hay "vết thắt của tôi". Trên thực tế, khi chúng ta ngồi đó với đôi mắt nhắm nghiền và thực sự chỉ có cảm giác, thì "lưng của tôi ở đâu?"

Mặc dù khái niệm "lưng của tôi" có thể xuất hiện như một phần trong suy nghĩ của chúng ta, nhưng những gì chúng ta thực sự trải qua là bỏng rát, đau nhói hoặc các loại cảm giác thô khác. Khi chạm mặt với những cảm giác này, cảm giác về sự vững chắc không thay đổi của trải nghiệm thể chất của chúng ta bắt đầu bị phá vỡ. Vì vậy, tôi có thể bắt đầu với suy nghĩ "lưng của tôi đang giết chết tôi", nhưng khi tôi khám phá nó đầy đủ hơn, khi tôi thực sự đi vào nó, tất cả những gì tôi thấy đầu tiên là đau nhói và bỏng rát, sau đó ngứa ran, và sau đó có lẽ là nhiều điều khác nữa. Tôi thấy rằng tất cả những điều này thực sự đang thay đổi khá nhanh chóng. Bằng cách này, chánh niệm giúp chúng ta có mặt với cơ thể khi chúng ta thực sự trải nghiệm nó, và chúng ta bắt đầu xem mức độ phản ứng của những gì chúng ta làm với cơ thể dựa trên ý tưởng của chúng ta về cơ thể. Chúng ta cũng thấy rằng ý tưởng đó không đáng tin cậy như thế nào dựa trên dữ liệu thực tế nhận được.

Chánh niệm tập trung về việc giữa lúc trải nghiệm mà không xác định được với nó. Chúng ta mang đến chất lượng sự chú ý không đánh giá, nhưng hoàn toàn kết nối — có sự tham gia của mọi yếu tố. Chúng ta không thêm bất cứ điều gì, nhưng chúng ta trọn vẹn ngay đó. Chúng ta tham gia trọn vẹn vào chánh niệm về thân thể, cảm xúc (thọ), tâm trí và đối tượng tâm trí (pháp), hơn là nghiên cứu chúng. Tôi thích mô tả của Thiền sư Thích Nhất Hạnh về điều này, "điều này có nghĩa là bạn sống trong cơ thể với nhận thức đầy đủ về nó, và không chỉ nghiên cứu nó như một vật thể riêng biệt".

Vì vậy, ví dụ đơn giản về "lưng của tôi bị đau" thực sự cho thấy nhiều điều. Không phải là tuyên bố đó là sai sự thật, nhưng trong thời điểm này, trải nghiệm thực tế chỉ đơn giảncảm giác về những gì đang xảy ra. Cho dù cảm giác đó là dễ chịu hay khó chịu có thể gây ra phản ứng trong tâm trí. Một khi chúng ta chuyển từ những gì thực sự đang xảy ra sang phản ứng trong tâm trí, chúng ta đang xử lý một bản dịch hoặc một diễn giải. Sự giải thích có thể hữu ích, nhưng cái nhìn trực tiếp của sự thật là biết cái gì. Có một cảm giác. Gọi nó là đốt sống thắt lưng thứ ba là một cách hiểu. Cảm giácsuy nghĩ là hai thứ riêng biệt; trong trường hợp đau lưng vào thời điểm đó, cảm giác là những gì đang thực sự xảy ra. Vì vậy, chỉ có ở đây chúng ta mới có thể có được sự gần gũi thực sự với trải nghiệm của mình.

Chánh niệm (sati) cho chúng ta thấy bản chất của thực tại, của tâm trí và cơ thể của chính chúng ta trong mỗi khoảnh khắc trải nghiệm của chúng ta. Khi chúng ta nắm bắt bất kỳ khía cạnh nào của trải nghiệm của mình bằng chánh niệm, chúng ta thấy trải nghiệm đó chỉ là thoáng qua. Nhìn thấy bản chất thoáng qua của tất cả các trải nghiệm của chúng ta trong một khoảng thời gian, chúng ta trở nên có nền tảng cho sự khôn ngoan hoặc sáng suốt rằng chúng ta không thể dựa vào bất kỳ trải nghiệm nào để có được hạnh phúc lâu dài. Trải nghiệm thoáng qua không thể thỏa mãn chúng ta ở cấp độ cơ bản, do đó ở cấp độ đó, mọi trải nghiệm cuối cùng đều không thỏa mãn. Hơn nữa, chúng ta thấy rằng một kinh nghiệm không có tồn tại riêng biệt; những thứ phát sinh nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta, và bất cứ điều gì phát sinh không thể tách rời khỏi những điều kiện mà nó phát sinh.

Chánh niệm cho phép chúng ta nhìn thấy ba khía cạnh này của thực tại: vô thường, không toại nguyện (khổ) và chẳng-phải-ta (vô ngã). Ảo tưởng cuối cùng trong số này, ảo tưởng về một cái tôi riêng biệt, cũng có thể được coi là sự liên kết với nhau, bởi vì không có gì có thể nói là có tự tồn tại của chính nó — nó tồn tại như một sản phẩm của tất cả những trải nghiệm khác trước nó. Khi trái tim và tâm trí thực sự hiểu một cách kinh nghiệm rằng đây là bản chất của thực tại, thì sự thèm muốn và sự níu kéo mà chúng ta mang đến cho kinh nghiệm của mình để tìm kiếm sự an toàn, sẽ không thể được duy trì. Nhìn thấy bản chất này của thực tế, sự bám víu vào kinh nghiệm của chúng ta sẽ tự giải phóng một cách tự nhiên. Từng chút một, nó bắt đầu biến mất. Điều này mở ra cánh cửa cho trái tim và tâm trí của chúng ta để nhận ra bản chất thực sự của tâm trí và cơ thể. Chúng ta bắt đầu nhìn thấy chúng ta là gì.

Mục đích của việc trau dồi chánh niệm không phải là cố gắng nhìn mọi thứ theo một cách nhất định. Chúng ta không cần cố gắng; nếu chúng ta tiếp tục chú ý, chúng ta không thể không nhìn thấy mọi thứ thực sự là như thế nào; chúng ta không thể trốn tránh thực tế. Khi chúng ta gặp khó khăn và trải qua những khoảng thời gian đau khổ, điều đó thật đáng lo ngại. Nhưng khi chúng ta tiếp tục chú ý, việc bám víu như một phản hồi sẽ không còn ý nghĩa nữa. Chúng ta bắt đầu mở ra tiềm năng về một sự dễ chịu thực sự trong bản thân, một sự dễ dàng trong cuộc sống mà bình thường chúng ta thậm chí không thể nhìn thấy hoặc tưởng tượng được.

Chánh niệm về thân

Trong các kinh văn tiếng Pali, có rất nhiều thông tin về cách chánh niệm đến từng nền tảng trong bốn nền tảng: thân, thọ, tâm và pháp (đối tượng của tâm). Đây là thực hành cơ bản của “thiền quán” (vipassana). Chẳng hạn, trọng điểm của chánh niệm về thân là chạm mặt được thân đúng như biểu hiện của nó. Chúng ta quan tâm đến cơ thể như nó thực sự được trải nghiệm trong thời điểm này, hơn là thông qua những ý tưởngchúng ta có về nó. Khi chỉ trải nghiệm những cảm giác thực tế của cơ thể có thể phát sinh mà không cần hình dung hay suy nghĩ về chúng, chúng ta đang chạm mặt thực tại một cách trọn vẹn.

Chánh niệm về thọ

Từ tiếng Pali cho nền tảng thứ hai của chánh niệm là vedana (thọ), thường được dịch là cảm giác. Tôi thích nghĩ về nó như là "giai điệu cảm giác." Đó là một trải nghiệm tinh thần tinh tế hiện diện trong mọi khoảnh khắc của trải nghiệm. Điều quan trọng là phải bắt đầu chú ý đến nó, bởi vì chú ý đến giai điệu cảm giác có thể là một cách tuyệt vời để phá vỡ toàn bộ chu kỳ của si mêđau khổ.

Đức Phật đã nói về trải nghiệm giác quan từ khoảnh khắc này đến khoảnh khắc khác của chúng ta về sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý). Cơ sở vật chất cho mỗi bộ phận là một cơ quan — ví dụ, tai — đang hoạt động và không bị lãng điếc. Sau đó, có một nguồn rung động khác, tạo ra sóng âm thanh truyền trong không khí. Cũng cần phảiý thức, và sự kết hợp của cả ba điều này là điều tạo ra trải nghiệm cảm giác cho chúng ta. Vì vậy, nếu có âm thanh trong khi bạn đang chìm trong giấc ngủ sâu, thì không có ý thức về âm thanh và nó sẽ không hiện hành. Nhưng khi ba thứ đó kết hợp với nhau — đối tượng cảm giác (trần), giác quan (căn) và ý thức (thức, nghĩa là biết về nó) —đó được gọi là liên hệ.

Trong khoảnh khắc tiếp xúc đó — khoảnh khắc nghe thấy một âm thanh, hoặc bất kỳ sự tiếp xúc nào khác theo kinh nghiệm cảm nhận của chúng ta — những gì được trải nghiệm là dễ chịu, hoặc khó chịu hoặc trung tính. Điều này hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta; ví dụ, một âm thanh có thể khó chịu đối với tôi nhưng có thể dễ chịu đối với bạn. Đó chỉ là cách nó phát sinh đối với mỗi người. Nó không tốt hay xấu; nhưng nó rất nhanh chóng, và khá tinh tế.

Chúng ta thường không nhận thấy sự dễ chịu, không thoải mái hay trung tính trong mỗi phát sinh, và thói quen của tâm trí là nếu nó dễ chịu, tâm trí sẽ có xu hướng muốn nhiều hơn nữa. Điều này có thể dẫn đến một thế giới đầy thèm muốn và rất nhiều đau khổ. Nếu tiếp xúc là khó chịu, thì điều ngược lại xảy ra; nó có thể dẫn đến sợ hãi, tức giận, tất cả các loại phản ứng tiêu cực. Sự trung tính có thể khó nhận thấy; không có gì quá lý thú về nó. Chúng taxu hướng đi ngủ, hoặc cảm thấy buồn chán, hoặc tìm kiếm sự kích thích nhiều hơn khi đối mặt với giai điệu cảm giác trung tính.

Để thực sự thấy mối liên hệ đó - giữa niềm vui hoặc sự không hài lòngphản ứng tức thời của tâm trí - là điều khá tuyệt vời; nó là thứ mà chúng ta trải qua mọi lúc, nhưng chúng ta hầu như không bao giờ nhìn thấy sự liên kết. Cái thấy này thực sự là chánh niệm. Bạn biết trải nghiệm đó là gì, không cần phán xét, không cần thay đổi. Lấy trải nghiệm như sự vui thích chẳng hạn; thường chúng ta không nhận thấy khía cạnh dễ chịu; nên chúng ta dễ bị dụ dỗ vào thèm muốnham muốn. Nhưng khi chúng ta thực sự xem xét kỹ lưỡng nó, chúng ta thấy rằng ngay khi chúng ta thất niệm, tất cả những gì chúng ta đang cố gắng làm vẫn là để có những trải nghiệm vui thích hơn. Bao nhiêu hoạt động của chúng tacố gắng tạo ra những cảm giác vui thích, dễ chịu hơn? Tôi có thể nói, một số lượng lớn của chúng.

Trong một bài pháp của Ngài về cảm giác (thọ uẩn) [S XXXVI.6]**, Đức Phật nói về cách hữu ích và cách giải phóng nó có thể thấy được điều gì xảy ra khi bạn nhận thức được cảm xúc so với khi bạn không nhận thức được. Ngài dạy rằng nếu một người "dốt nát, phàm tục", tức là một người vẫn còn đang rối loạn, mù mịt trong tâm trí của họ, trải qua cảm giác cơ thể khó chịu (đau đớn hoặc bất cứ điều gì khó chịu), người ấy lo lắng, người ấy đau buồn, người ấy khó chịu, người ấy phẫn nộ, người ấy chống lại nó, người ấy tức giận vì nó. Vì vậy, anh ta trải qua hai loại cảm giác khó chịu: cảm giác khó chịu về cơ thểcảm giác khó chịu về tinh thần. Giống như thể ai đó ném phi tiêu hoặc mũi tên vào cơ thể bạn và đó là cảm giác khó chịu về thể chất. Sau đó, khi bạn tiếp tục chống lại và tức giận với nó, như thể bạn đã tự đâm vào mình một mũi phi tiêu thứ hai: cảm giác khó chịu về tinh thần.

Trong trường hợp một người đang ngủ bị đánh thức, chắc chắn, cảm giác khó chịu sẽ xuất hiện — về thể chất, hay tinh thần, hay cả hai — nhưng người đó nhận ra "Ồ, đó chỉ là cảm giác khó chịu" và không ném phi tiêu thứ hai. Và đó là một sự khác biệt quan trọng. Khi bạn chỉ có thể nhận thấy giai điệu cảm giác như "Ồ, điều này thật khó chịu" và không phản kháng hoặc khó chịu; hoặc lưu ý "điều này thật dễ chịu," và không bị lạc vào cách tạo thêm; khi bạn chỉ có thể "sống" với nó như nó vốn có - có một sự tự do to lớn đi kèm với điều đó, một sự thoải máihạnh phúc thực sự trong cuộc sống.

Nếu chúng ta bắt đầu nhận thấy cách chúng ta cắm phi tiêu thứ hai vào mình, chúng ta có thể mở ra nhận thức rộng rãi. Cảm xúc rất thoáng qua; khi nhận thức được giọng điệu của chúng là dễ chịu, khó chịu hay trung tính, chúng ta không thể hỗ trợ gì cho chúng nhưng thấy sự vô thường của chúng. Ngay sau khi có điều gì đó dễ chịu, khó chịu hoặc trung tính, nó sẽ chuyển sang thứ khác. Một khoảnh khắc khó chịu có vẻ như nó sẽ diễn ra mãi mãi, nhưng nếu bạn thực sự để ý, bạn sẽ thấy nó xen kẽ với một vài khoảnh khắc dễ chịu, một khoảnh khắc bình thường.

Khi chúng ta nhận thấy điều đó, sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều để xác định hiện tượng thay đổi nhanh chóng này và nói, "Cảm giác dễ chịu này là tôi." Nhìn nó như là "cảm giác dễ chịu" cắt bỏ rất nhiều cách giải thích; rất nhiều cảm giác về "tôi" và "của tôi," và sự "giữ chặt" và tách biệt mà "tôi" và "của tôi" tạo ra. Việc nhìn thấy như vậy cho phép chúng ta an tịnh nhiều hơn trong trải nghiệm đơn thuần của cảm giác.

Chánh niệm về Tâm

Nền tảng thứ ba, citta, thường được dịch là "tâm" có nghĩa là ý thức về trạng thái của tâm thức. Ý thức, theo nghĩa đơn giản nhất, chỉ là một khoảnh khắc của sự hiểu biết; biết những gì đang xảy ra — nhìn, nghe, chạm, suy nghĩ. Bất kỳ khoảnh khắc trải nghiệm nào cũng có thể là khoảnh khắc biết; đó là ý thức. Nhưng khi nó phát sinh cùng với một "yếu tố tinh thần" cụ thể (chúng ta có thể gọi nó là "cảm xúc" hoặc "đức tính", "trạng thái của trí và tâm") thì các yếu tố tinh thần sẽ tô màu cho nó. Vì vậy, khi chúng ta nói về chánh niệm, nhận thức về ý thức, về cơ bản chúng ta đang nói về việc biết một khoảnh khắc của ý thức và những gì tô màu cho nó. Đó là biết tâm trísắc dục khi tâm trí bị nhuộm màu bởi sắc dục, và tâm trí thanh tịnh khi tâm trí không bị sắc dục tô màu, v.v.

Đức Phật không nói về việc chán ghét tâm trí ô nhiễm, và yêu thích tâm trí thanh tịnh. Bạn chỉ cần để ý xem nó như thế nào. Tâm trí bị co lại hoặc tâm trí mở rộng ra; tâm bị dính mắc hay tâm không bị dính mắc; tâm trí đầy ác ý hoặc tâm trí không có ác ý. Chỉ cần nhận thấy màu sắc của ý thức hoặc không có màu sắc này là chánh niệm về tâm.

Chúng ta có thể bao gồm trong nhận thức về ý thức này chánh niệm về cảm xúc. Nhận thức này là vô cùng quan trọng; bởi vì khi chúng ta không nhận thức được màu sắc của cảm xúc hoặc trạng thái tinh thần hiện có trong thời điểm này, nó có thể tạo màu sắc cho nhận thức của chúng ta về thực tại gần giống như thể chúng ta đang đeo kính màu hồng hoặc kính đen.

Khi chúng ta mới yêu, mọi thứ đều tuyệt vời, và chúng ta thật hạnh phúc; chúng ta không nhận ra rằng trạng thái cảm xúc đang tô màu cho khoảnh khắc biết và ảnh hưởng đến cách chúng ta cảm nhận trải nghiệm. Điều này cũng giống như khi chúng ta đang trải qua cơn giận dữ, hoặc đau buồn sâu sắc. Tôi tự biết rằng những lúc tôi đang ở trong giai đoạn đau buồn sâu sắc, nó giống như một lỗ đen; bạn bè của tôi có thể vào, họ có thể rất hạnh phúc, nhưng hầu như tôi không thể đồng cảm được cảm giác hạnh phúc thực sự cho họ. Chắc chắn, chúng ta có thể trở nên thông minh và nói "Ồ, tôi rất hạnh phúc cho bạn", nhưng kinh nghiệm thực tế của chúng ta tại thời điểm đó là, "Cuộc sống là một màn trình diễn kinh dị" và điều đó tô màu cho mọi thứ. Vì vậy, tầm quan trọng của chánh niệm là chỉ cần biết điều gì - rằng có một khoảnh khắc biết, và trong khoảnh khắc đó tâm trí được tô màu bởi hạnh phúc hay bất hạnh, tâm trí có màu sắc bởi sự tức giận, tâm trí được tô màu bởi sự đau buồn.

Chánh niệm về pháp

Khi chúng ta tập trung chú ý vào chất lượng của tâm trí, điều tự nhiên bắt đầu xảy ra rằng ý thức xác định của chúng ta, cảm giác của chúng ta về trạng thái tâm trí đó, bắt đầu tiêu tan. Ở đây tôi không nói về việc quan sát từ xa — chúng ta vẫn hoàn toàn có sự tham gia của mọi người. Vì vậy, nếu sự tức giận đang phát sinh trong tâm trí, nó không giống như thể, "Ồ, sự tức giận đang phát sinh, nhưng nếu tôi ghi nhận nó, nó không ảnh hưởng đến tôi" [được nói với ngữ điệu có chủ ý máy móc, chán nản.] Với chánh niệm, chúng ta không đánh lừa chính chúng ta. Chúng ta thực sự cảm thấy tức giận - trong cơ thể và trong tâm trí, nhưng chúng ta biết rằng, "Đó không phải là con người của tôi." Bởi vì chúng ta chú ý đến trạng thái ý thức, chúng ta thấy rằng nó đang thay đổi rất nhanh chóng.

Chúng ta thường nói những câu như, "Tôi đã có tâm trạng tồi tệ cả ngày", "Tôi quá mệt mỏi" hoặc "Tôi đã bị trầm cảm từ sáng hôm qua." Nhưng nếu bạn thực sự chú ý, bạn biết rằng mặc dù trạng thái của tâm trí có vẻ rất vững chắc, bạn bắt đầu thấy rằng không có trạng thái tâm trí nào tồn tại lâu. Nó có thể quay trở lại, nhưng đó là tình trạng của con người.

Theo kinh nghiệm của chúng ta, có những lúc những cảm xúc mâu thuẫn tự lên tiếng rất nhanh. Ví dụ, chúng ta có thể nhận thấy năm trạng thái ý thức khác nhau đến nhanh chóng. Tuy nhiên, chúng ta thường không thực sự chú ý, bởi vì chúng ta bám vào những cái cụ thểchúng ta xác định mạnh mẽ, hoặc mạnh hơn cái kia và do đó, chúng ta thu hút sự chú ý của chúng ta. Chúng ta cũng có thể nhận thấy rằng không có cái nào tồn tại được lâu. Và đây là trường hợp không chỉ với những trạng thái tâm khó chịu mà còn với những trạng thái tâm tốt lành. Nó cũng áp dụng cho các trạng thái của tâm trí được mang lại thông qua thiền định: tập trung, hạnh phúc, an lạc, v.v.

Chúng tathể không muốn nghe nó, nhưng thực tế vẫn là bất kỳ trạng thái nào của tâm trí đều là nhất thời. Không có gì quanh quẩn. Tôi nhận thấy theo kinh nghiệm của chính mình, mặc dù tôi đang tập để ý, bất cứ khi nào một cảm xúc mạnh xuất hiện, một loại chiếm đoạt vô thức diễn ra. Mặc dù mọi thứ khác trôi qua, nhưng qua lăng kính này, dường như cảm xúc mạnh mẽ này vẫn luôn như vậy. Nó chỉ cảm thấy rất thực. Đó là lý do tại sao điều quan trọng là phải giữ sự liên tục của chánh niệm, để bạn có thể nhìn thấy khi nào cảm xúc qua đi, vì vậy bạn có thể nhìn thấy những lỗ hổng trong đó.

Dần dần chúng ta bắt đầu có được điều đó: tự do không phải là thay đổi trải nghiệm cụ thể về cơ thể hay trải nghiệm cụ thể về tâm trí; đúng hơn nó là về mối quan hệ của chúng ta với bất kỳ trải nghiệm nào đang phát sinh. Đó là lý do tại sao những nền tảng khác nhau này rất quan trọng. Không phải là cái này tốt hơn cái kia, hay là chúng ta đang cố gắng tạo ra một nền tảng nào đó — ví dụ như giai điệu cảm giác — là đỉnh cao. Không quan trọng những gì đang phát sinh; nó thực sự không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào mà kinh nghiệm đi vào nhận thức.

Thiền là trau dồi phẩm chất của sự chú ý nhẹ nhàng, từ bi nhưng thân mật, có thể hiện diện đầy đủ với bất kỳ trải nghiệm nào xuất hiện. Xem nó đến. Để nó đi; mà không cần dính mắc, không cần đẩy nó ra xa, không cần tin tưởng, trên một mức độ tiền-suy-nghĩ (có trước khái niệm), đây chính là con người của tôi.

Sự khác biệt đến từ việc biết "cấu trúc của tế bào". Khi chúng ta nói về vô thường, tất cả chúng ta đều biết một cách nhận thức rằng mọi thứ đều thay đổi. Nhưng chúng ta có sống từ đó không? Khi chúng ta thực sự đối mặt với sự thay đổi? với cái chết? với bệnh tật? với một cái gì đó chúng ta yêu thích bị trượt đi? với một cái gì đó chúng ta không thích lại hiện đến? Khi chúng ta thực sự có thể sống, biết ở một mức độ nào đó rằng mọi thứ đến và đi, và biết rằng chúng ta không thể đạt được sự hài lòng lâu dài, rằng đó không phải là những gì chúng ta muốn — thì sẽ có một sự bình an lớn và thở phào nhẹ nhõm đi kèm với nó. Bốn nền tảng của chánh niệm có thể là cửa ngõ của chúng ta vào bất kỳ trải nghiệm nào trong bất kỳ khoảnh khắc nào.

 

Chú thích của người dịch

*Bài này được trích từ một bài pháp thoại được thuyết giảng tại BCBS (Barre Center for Buddhist Studies) vào ngày 18 tháng 1 năm 1997 trong khuôn khổ khóa tu cuối tuần của Chương trình Nalanda.

Carol Wilson bắt đầu thực hành thiền Vipassana hay Insight vào năm 1971, với Thiền sư S.N. Goenka, ở Bodh Gaya, Ấn Độ. Kể từ đó, bà đã học và thực hành với một số giáo thọ Nam Tông, cả người châu Á và phương Tây. Bà chịu ảnh hưởng đặc biệt bởi những lời dạy và phong cách thực hành của Sayadaw U Pandita, và trong mười năm qua, của Ashin U Tejaniya. Vào những năm 1980, bà đã dành một năm ở Thái Lan với tư cách là một nữ tu sĩ Phật giáo, điều mà bà tiếp tục đánh giá là một trải nghiệm vô cùng quý giá và đầy cảm hứng.

Carol đã chia sẻ các giáo lý nhập thất Thiền tuệ (vipassana) và Thiền tâm từ (metta) từ năm 1986, ở cả Hoa Kỳ và nước ngoài. Bà cam kết và hoạt động mạnh mẽ trong việc hỗ trợ các điều kiện cho các khóa tu dài hạn diễn ra, và trong nhiều năm, bà đã giảng dạy khóa nhập thất ba tháng tại Hiệp hội Thiền Insight cũng như những khóa nhập thất dài một tháng tại Trung tâm thiền Spirit Rock. Bà hiện là giáo thọ hướng dẫn tại IMS (Insight Meditation Society).

** Kinh Tương Ưng 36, Kinh Tương Ưng Thọ

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
07/09/2022(Xem: 1466)
19/07/2022(Xem: 1968)
19/06/2022(Xem: 7735)
13/04/2022(Xem: 43588)
Diễn đàn Quốc tế Phật giáo Kim cương thừa lần thứ tư được tổ chức tại thủ đô Thimphu, vương quốc Bhutan, từ ngày 1 đến ngày 4 tháng 10 năm 2022. Trung tâm Nghiên cứu Bhutan và Chỉ số hạnh phúc quốc gia (CBS) cùng Trung ương Giáo hội Phật giáo Bhutan, Liên đoàn Phật giáo Quốc tế (IBC) cùng tổ chức diễn đàn này.
Vụ “đi kiện Thầy chùa” xẩy ra gần đây nhất là trường hợp chùa Tam Bảo ở Baton Rouge. Thầy trú trì chùa Tam Bảo, Thích Đạo Quảng (TĐQ) đã bị bốn trong số hơn vài trăm thành viên trong đạo tràng chùa Tam Bảo đứng đơn kiện. Nguyên đơn, gồm bốn nữ thí chủ chùa Tam Bảo, đã mướn luật sư nộp đơn kiện, buộc tội thầy Đạo Quảng có dính líu vào quan hệ tình dục và sai phạm việc quản nhiệm chùa (sexual misconduct and mismanagement of the temple). Mục đích sau cùng của vụ kiện là xin phán quyết tòa án để đuổi (sic) Thầy ra khỏi chùa và thay thế các “candidate Thầy” khác mới toanh, hợp khẩu vị đang xếp hàng chời đợi