Câu chuyện thứ tám: BUÔNG XẢ, BUÔNG BỎ

01/12/20189:56 CH(Xem: 6899)
Câu chuyện thứ tám: BUÔNG XẢ, BUÔNG BỎ
“Sự Đời thỉnh mời Pháp Đạo”
 
Câu chuyện thứ tám:
BUÔNG XẢ, BUÔNG BỎ

 

           Nhà văn thưa với nhà sư:

           “Con có một người bạn thân, chơi với nhau được 20 năm, con coi như em của mình, giúp đỡ hỗ trợ cả hai mặt vật chấttinh thần rất nhiều, nhưng bây giờ người này lại quên hết tình nghĩa, lên diễn đàn trên mạng thóa mạ, chửi bới, chê bai con không biết bao nhiêu điều xấu xa xấu xí mà kể… Giờ con phải làm sao, bạch thầy?”

          “Người đó chửi rủa chê bai những gì?” Sư trầm ngâm, rồi hỏi.

           “Dạ thưa… con cũng không biết nữa. Chửi trên diễn đàn báo chívăn học mà con có tham gia, con không hề đọc được chữ nào ạ.”

         “Trời đất, không đọc được là sướng rồi, không đọc thì không biết, không biết thì coi như không phiền não. Vậy sao lại biết là mình bị đàm tiếu hạ nhục làm chi cho khổ vậy?”

         “Khổ vậy, thưa thầy. Con không hề biết, nhưng các bằng hữu khác lại nhắn tin thắc mắc thực hư, điện thoại méc kể… làm con không biết cũng phải bị biết!”

         “Ưm, tội nghiệp. Vậy thì mình cứ im lặng đi, không một lời phản bác, không một tiếng phân bua, người ta chửi miết rồi cũng sẽ mỏi mệt, chán chường. Những gì người khác mắng nhiếc chửi bới, vu oan giá họa cho mình, cũng như thứ vũ khí boomerang của thổ dân Úc vậy, nó bay đi rồi sẽ trở về ngay nơi nó xuất phát. Sự im lặng của mình chính là sự buông xả!”

         “Dạ, Con đúng là đã buông xả, không hề giận dỗi, chớ hề đáp trả biện hộ, nhưng con nghe các bạn khác méc lại là người đó vẫn đang tiếp tục thóa mạ chửi rủa con, ngày càng dữ dằn độc địa hơn ạ!”

         “Ồ, đó là do Buông mà chưa Bỏ. Phải bỏ chuyện đó đi!”

         “Con bỏ rồi mà thầy. Con đâu có ghim gút để bụng?”

         “Chưa bỏ. Nếu không ghim gút để bụng thì đâu có chuyện gì mang đến đây để hỏi này vấn kia? Chuyện phiền não đó đang theo đến đây, ngay bây giờ vẫn còn đang hiện hữu đó. Bỏ là bỏ chỗ nào?”

          Nhà văn đờ người ra, gật gù thưa:

         “Dạ, thầy dạy phải. Con hiều rồi. Con sẽ buông xả cho đúng buông xả ạ!”

        “Hãy quên chuyện đó di. Không nổi giận, không đáp trả là giỏi lắm rồi đó. Một khi mình thật tâm buông xả, tha thứ khoan dung cho người xúc phạm mình, nghĩa là mình cũng đã giải bỏ được cái nghiệp xấu mà người đó sẽ phải trả. Mọi sự đều sẽ tan biến như mây khói vào hư không tịch mịch!”

         Nhà văn chắp tay bái lạy tạ từ sư thầy.

         Một năm sau, dịp lễ Tết, nhà văn trở lại chùa hầu thăm thầy. Sư hỏi:

         “Chuyện đó sao rồi?”

         “Dạ… chuyện gì ạ?” Nhà văn ngơ ngác hỏi.

         “Chuyện đó đó, cái chuyện hồi đó đó!”

          “Bạch thầy… thầy hỏi chuyện gì con không biết ạ?”

          Sư bật cười khanh khách, vỗ đùi cái bốp, tán thán:

          “Giỏi. Vậy mới là buông xả!”

 
Tâm Không - Vĩnh Hữu

blank
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)