Tự khúc

22/03/20164:04 CH(Xem: 1231)
Tự khúc

Tự khúc 
(thơ Vĩnh Hảo)

TINH

Rừng im mây đầy ôm núi ngủ
Cỏ mềm xanh mướt ngập bờ hoang
Thoang thoảng đêm huyền hương thạch nhũ
Đầu hoa nhụy ứa gió lên ngàn. 

TÌNH

Một lần tương ngộ một lần say
Môi mềm khép mở nụ hôn đầy
Mai sau quảy gánh về xóm cũ
Nhớ mắt sầu đưa vỡ tim nầy. 

TỈNH

Biển tình sóng dậy nước lao xao
Yêu em, yêu người như thủy trào
Nỗi lòng trăm năm hay thoáng chốc
Cũng nhẹ nhàng qua như chiêm bao. 

TĨNH

Thức dậy trầm ngâm đêm hạ huyền
Hồ thu lồng bóng trăng soi trăng
Hương thoảng ngàn lau, hoa mở cánh
Một thoáng tịch nhiên hỷ lạc tràn. 

TÍNH

Từ đâu lần về nẻo nguyên sơ
Trăm năm mỏi gót chân giang hồ
Chó xưa vẫy mừng người năm cũ
Chắp tay đáp lễ, niệm nam mô. 

TỊNH

Gió mưa đã tạnh chiều thôn dã
Cầu vồng bắc nhịp núi với sông
Hoa quả vườn sau chờ gặt hái
Thủng thỉnh nhấp trà ngó trời không.

Tạo bài viết
19/11/2015(Xem: 5489)
03/08/2016(Xem: 2662)
08/01/2017(Xem: 1839)
02/02/2017(Xem: 1816)
22/06/2017(Xem: 4536)
01/08/2015(Xem: 2130)
07/05/2016(Xem: 2231)
Cứ mỗi mùa Phật Đản về, là hoa đăng trên kênh Nhiêu Lộc - Thị Nghè lung linh sắc màu huyền ảo..
Đức Đạt Lai Lạt Ma hội thoại với dân Việt Nam tại Hà Nội, Sài Gòn và Hải Phòng cũng như một nhóm người Việt tại nơi cư trú của ngài ở thị trấn Dharamsala, Ấn Độ