Bilingual: 186. From the Embassy: Thuan: how stubborn Diem was / [Bộ Trtưởng] Thuần: Diệm cứng đầu

28/06/20233:10 SA(Xem: 1457)
Bilingual: 186. From the Embassy: Thuan: how stubborn Diem was / [Bộ Trtưởng] Thuần: Diệm cứng đầu

 

 blankBilingual:
186. FROM THE EMBASSY:
THUAN: HOW STUBBORN DIEM WAS
/

[BỘ TRTƯỞNG] THUẦN: DIỆM CỨNG ĐẦU

Author: Trueheart

Translated by Nguyên Giác

us-embassy-saigon-vietnam_200-2

186. Telegram From the Embassy in Vietnam to the Department of State

 

Saigon, June 25, 1963, 6 p.m.

1236.

Embtel 1231

Thuan called me in this morning for what turned out to be longish post-mortem on my meeting with Diem June 22. He said Diem had since discussed meeting with him twice and had shown him paper I had left. Diem was disturbed (I gathered he meant angry) over what he had been told and suspicious that we were trying to undermine him.

I recounted conversation for Thuan and again went over with him our thinking regarding gravity of situation arising from Buddhist affair. I said we had been supporting Diem and GVN for a long time and that what I had done my best to get over to President was that our pressure resulted from our real and serious concern that he must take steps to restore loss of support in this country. We were also trying to bring home effects of Buddhist affair in U.S. We were, in short, trying to help him rather than undermine him.

Thuan again said he agreed with our analysis of Buddhist problem, and he was doing and would do everything he could to see that June 16 agreement was faithfully carried out. He added, with great seriousness, that he was doing so because (a) he thought “the fate of the nation” depended on it, and (b) his personal good faith was engaged as one of the signers. I said I had never doubted his own role in this affair.

I hoped he would succeed (he had not predicted that he would), but Diem should bear in mind that immediate problem was not simply one of carrying out agreement to the letter but of genuinely convincing Buddhists of GVN good faith. This might well require, in spirit at least, something more than literal compliance. Burden of proof was rigidly and wrongly on the government, and Diem simply could not afford to have a revival of demonstrations or bonzes burning in the street.

[Page 414]

I told him that, in my judgment, Buddhist leaders were not only suspicious re implementation of agreement but also very afraid that once public interest has abated, GVN will move in quietly to arrest principal leaders and take other repressive measures. This very natural feeling would probably cause Buddhists to hold out for maximum public action by GVN which would tend to get government openly committed on details and hence give Buddhists some measure of protection against reprisals. (Thuan agreed this was an important element in Buddhist thinking.) I urged him in this connection to have published immediately the detailed orders he said had been sent to provincial officials re implementation of agreement. Thuan thought he could arrange this.

Turning back to President—and I think this was main point he wanted to convey—Thuan said he was very concerned over attitude of Diem in face of pressures being exerted on him and of appointment of new Ambassador.3 Diem thought a new American policy was involved and an effort to force him to do our bidding or to unseat him. His reaction to this prospect, Thuan said, was one of extreme stubbornness. He had said, and Thuan said he was trying to quote him exactly, “they can send ten Lodges, but I will not permit myself or my country to be humiliated, not if they train their artillery on this Palace.” Thuan added that he knew, as I did, how stubborn Diem was, and he was most concerned over prospect of series of head-to-head confrontations.

I replied that I did not know what Ambassador Lodge’s instructions would be, but it seemed to me that the way to avoid confrontations was for GVN to begin to move now. They had to move immediately anyway, in their own interests, not only to overcome effects of Buddhist affair but also to prepare for August elections. Regarding latter they had only three choices: (a) to cancel them, (b) to rig them, or (c) to take actions designed to ensure heavy popular support (and vote) for the government. First two alternatives would amount to admission GVN did not have popular support and were therefore unacceptable. Hence, GVN really had no choice but to get busy on the third. I thought GVN would know better than we the sort of things it should do. Thuan said he agreed and he was sure elections would be held.

Trueheart

 

Source:

https://history.state.gov/historicaldocuments/frus1961-63v03/d186

 

.... o ....

 

186. CÔNG ĐIỆN TỪ ĐẠI SỨ QUÁN HOA KỲ TẠI VN
GỬI BỘ NGOẠI GIAO HOA KỲ

 

Sài Gòn, ngày 25 tháng 6 năm 1963, 6 giờ chiều.

 

1236.

Embtel 1231. (Bổ túc Công điện 1231, số hồ sơ 185) 

[Bộ Trưởng Phủ Tổng Thống Nguyễn Đình] Thuần gọi điện cho tôi vào sáng nay vì điều mà hóa ra là sau một thời gian dài phân tích về cuộc gặp của tôi với Diệm ngày 22 tháng 6. Thuần nói rằng từ đó đến nay Diệm đã thảo luận về việc gặp Thuần hai lần và đã cho Thuần xem tờ giấy mà tôi để lại. Ông Diệm bức rứt (tôi hiểu ý Thuần là Diệm nổi giận) về những gì Diệm được nghe tôi nói và [Diệm] nghi ngờ rằng chúng ta [Hoa Kỳ] đang cố gắng làm suy yếu Diệm.

Tôi kể lại cuộc nói chuyện [với Diệm] cho Thuần và một lần nữa trình bày với Thuần suy nghĩ của chúng ta [Hoa Kỳ] về mức độ nghiêm trọng của tình hình phát sinh từ chuyện Phật giáo. Tôi nói rằng chúng ta đã ủng hộ ông Diệm và Chính phủ Việt Nam trong một thời gian dài và điều tôi đã cố gắng hết sức để thuyết phục Tổng thống Diệm là áp lực của chúng ta xuất phát từ mối quan tâm thực sự và nghiêm túc của chúng ta rằng ông Diệm phải thực hiện các bước để khôi phục sự ủng hộ đã mất ở đất nước này [Hoa Kỳ]. Chúng ta cũng đang cố gắng mang lại những ảnh hưởng về vấn đề Phật giáo ở Hoa Kỳ. Tóm lại, chúng ta đang cố gắng giúp đỡ Diệm hơn là làm suy yếu Diệm.

Thuần một lần nữa cho biết Thuần đồng ý với phân tích của chúng ta về vấn đề Phật giáo, và Thuần đang làm và sẽ làm mọi thứ có thể để đảm bảo rằng thỏa thuận ngày 16 tháng 6 được thực hiện một cách đúng đắn. Thuần nói thêm, với vẻ hết sức nghiêm túc, rằng Thuân làm như vậy bởi vì (a) Thuần nghĩ rằng “số phận của quốc gia VN” phụ thuộc vào nó [thỏa thuận với PG], và (b) thiện chí cá nhân của Thuần đã tham gia với tư cách là một trong những người ký tên. Tôi nói tôi chưa bao giờ nghi ngờ vai trò của chính Thuần trong chuyện này.

Tôi hy vọng Thuần sẽ thành công (Thuần trước đó đã không dự đoán rằng Thuần sẽ thành công), nhưng ông Diệm nên nhớ rằng vấn đề trước mắt không chỉ đơn giảnthực hiện đúng như lá thư thỏa thuận mà còn là thuyết phục thực sự các Phật tử về thiện chí của Chính phủ Việt Nam. Điều này có thể đòi hỏi, ít nhất về mặt tinh thần, một điều gì đó hơn là sự tuân thủ theo nghĩa đen. Gánh nặng chứng minh [sự tuân thủ] được đặt lên vai chính phủ một cách cứng nhắc và sai lầm, và Diệm đơn giản là không đủ khả năng để nhìn thấy trở lại những cuộc biểu tình hoặc các nhà sư tự thiêu trên đường phố.

Tôi nói với Thuần rằng, theo nhận định của tôi, các nhà lãnh đạo Phật giáo không chỉ nghi ngờ việc thực hiện thỏa thuận mà còn rất sợ rằng một khi sự quan tâm của công chúng giảm bớt, chính phủ sẽ âm thầm vào cuộc để bắt nguội các nhà lãnh đạo chính và thực hiện các biện pháp đàn áp khác. Cảm giác rất tự nhiên này có thể khiến các Phật tử phản đối hành động công khai tối đa của Chính phủ Việt Nam, điều này sẽ có xu hướng khiến chính phủ cam kết công khai về các chi tiết và do đó cung cấp cho các Phật tử một số biện pháp bảo vệ chống lại sự trả thù. (Thuần đồng ý rằng đây là một yếu tố quan trọng trong suy nghĩ của Phật giáo.) Về vấn đề này, tôi thúc giục Thuần công bố ngay các mệnh lệnh chi tiết mà Thuần nói đã được gửi tới các quan chức cấp tỉnh để tái thực hiện thỏa thuận. Thuần nghĩ Thuần có thể thu xếp việc này.

Quay trở lại với Tổng thống [Diệm]—và tôi nghĩ đây là điểm chính mà Thuần muốn truyền đạt—Thuần nói rằng Thuần rất lo lắng về thái độ của ông Diệm trước những áp lực đang đè nặng lên Diệm và việc bổ nhiệm Đại sứ mới.

(Ghi chú: Ngày 20 tháng 6, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ chỉ thị Quyền Đại sứ Trueheart tiếp cận chính phủ Diệm để yêu cầu chấp thuận Hoa Kỳ bổ nhiệm Henry Cabot Lodge, Jr., thay thế Frederick Nolting làm Đại sứ tại Việt Nam.)

Ông Diệm nghĩ rằng một chính sách mới của Mỹ là tham gia và là một nỗ lực để buộc Diệm làm theo ý của chúng ta [chính phủ Mỹ] hoặc sẽ lật đổ Diệm. Phản ứng của Diệm đối với triển vọng này, Thuần nói, là một trong những phản ứng cực kỳ bướng bỉnh cứng rắn. Diệm đã nói, và Thuần kể rằng Thuần đang cố trích dẫn Diệm một cách chính xác, “họ có thể gửi tới VN mười ông [Đại sứ] Lodges, nhưng tôi sẽ không cho phép bản thân mình hoặc đất nước của tôi bị hạ nhục, nếu họ huấn luyện pháo binh của họ bắn vào Dinh này.” Thuần nói thêm rằng Thuần cũng như tôi [Trueheart] biết, ông Diệm ngoan cố như thế nào, và Thuần lo ngại nhất về viễn cảnh xảy ra hàng loạt cuộc đối đầu trực diện.

Tôi trả lời rằng tôi không biết chỉ thị của Đại sứ Lodge sẽ như thế nào, nhưng đối với tôi, dường như cách để tránh đối đầu là Chính phủ Việt Nam phải bắt đầu hành động ngay bây giờ. Dù sao thì họ cũng phải hành động ngay lập tức, vì lợi ích của chính họ, không chỉ để vượt qua những ảnh hưởng của vụ Phật giáo mà còn để chuẩn bị cho cuộc bầu cử vào tháng Tám. Về phần sau, họ chỉ có ba lựa chọn: (a) hủy bỏ bầu cử, (b) gian lận bầu cử, hoặc (c) thực hiện các hành động được thiết kế để đảm bảo sự ủng hộ mạnh mẽ của dân chúng (và bỏ phiếu) cho chính phủ. Hai phương án đầu tiên là lời thú nhận Chính phủ Việt Nam không nhận được sự ủng hộ của quần chúng và do đó không thể chấp nhận được. Do đó, Chính phủ VN thực sự không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bận rộn làm phương án thứ ba. Tôi nghĩ Chính phủ Việt Nam sẽ biết rõ hơn chúng ta [Mỹ] về những việc mà chính phủ [VN] nên làm. Thuần cho biết Thuần đồng ý và Thuần chắc chắn rằng cuộc bầu cử sẽ được tổ chức.

Trueheart (Quyền Đại sứ Hoa Kỳ tại VN)

 

.... o ....

 






Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
24/08/2015(Xem: 10805)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)