18. Phước Đức Vô Lượng

16/05/20154:43 CH(Xem: 10374)
18. Phước Đức Vô Lượng

THỰC HÀNH 
KINH KIM CƯƠNG BÁT NHà
Đương Đạo 
Nhà Xuất  Bản: Thiện Tri Thức 2015

PHƯỚC ĐỨC VÔ LƯỢNG

Tu Bồ Đề! Ý ông thế nào? Nếu có người đem bảy báu đầy cả tam thiên đại thiên thế giới dùng bố thí, do nhân duyên này người ấy có được phước đức nhiều không?

Bạch Thế Tôn, đúng vậy. Người ấy do nhân duyên này có được phước đức rất nhiều.

Tu Bồ Đề! Nếu phước đức có thật, Như Lai chẳng nói được phước đức nhiều. Vì phước đức là không có cho nên Như Lai nói được phước đức nhiều.

Bảy thứ báu đầy cả tam thiên đại thiên thế giới đem dùng bố thí, hẳn là phước đức ấy rất nhiều. Nhưng phước đức ấy là hợp tạo vì do duyên sanh, và duyên sanh nên không có tự tánh. Thế nên Đức Phật nói phước đức ấy không có thật, vô sở hữu, bất khả đắc. Hoa đốm dù có lớn đến đâu thì vẫn là hoa đốm.

Trong cái nhìn của Đức Phật, “vì phước đức là không có cho nên Như Lai nói được phước đức nhiều”. Phước đức không có nghĩa là phước đức ấy không có tướng (vô tướng), không có chỗ trụ (vô trụ) và không nằm trong ý tưởng (vô niệm). Cái phước đức là không có ấy chính là Pháp thân tánh Không thường trụ. Vì không có như vậy cho nên “Tất cả các pháp đều là Phật pháp”.

Tánh của các pháp là tánh Không, không sanh không diệt, không tăng không giảm, không nhiều không ít.

Một khi ngộ nhập sâu được tánh ấy, mới thấy tướng của riêng một pháp cũng không sanh không diệt, không dơ không sạch, không tăng không giảm, không nhiều không ít. Thế nên “Tất cả các pháp đều là Phật pháp”.

Đây là điều Bát Nhã Tâm Kinh nói. Vì sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp là tánh Không, cho nên chúng cũng không sanh không diệt, không dơ không sạch, không tăng không giảm như chính tánh Không.

Khi nhìn thấy một chiếc lá, một viên sỏi, một miếng gạch “không thật không hư”, không sanh không diệt, không dơ không sạch, không tăng không giảm, thì đây là phước đức rất nhiều. Khi ấy tam thiên đại thiên thế giới biến thành bảy báu, đó gọi là phước đức rất nhiều.

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)