Tùy Bút: "Ngày Của Lý Duyên Khởi - Pháp Duyên Sinh”

23/12/202012:58 CH(Xem: 1541)
Tùy Bút: "Ngày Của Lý Duyên Khởi - Pháp Duyên Sinh”

Không có mô tả ảnh.

"NGÀY CỦA LÝ DUYÊN KHỞI - PHÁP DUYÊN SINH”

(Kỷ niệm 80 năm Lễ Thành Hôn của Song Thân- 25/12/1940-2020)


       Từ thuở ấu thơ, đến lúc trưởng thành, và cho đến khi đã "đầu bạc răng long" như hôm nay đây, với tôi, ngày "Nô-en", lúc nhỏ anh em chúng tôi thường gọi vậy, không là ngày mừng một đấng Tối Cao Thiêng Liêng sanh hạ dương thế, mà đơn thuần chỉ là "Lễ Kỷ Niệm Ngày Thành Hôn của Ba Me".
        Vâng, đúng là vậy. Song thân tôi thành hôn vào ngày 25 tháng 12 năm 1940.
        Tôi vẫn còn nhớ như in những đêm Noel hằng năm ngoài trời lạnh buốt, nhưng bên trong nhà anh chị em chúng tôi sum vầy bên Ba Me thật ấm cúng, quây quần bên những phần quà to nhỏ gói giấy hoa giấy kính sặc sỡ vui mắt, để rồi dự trò chơi "bốc thăm nhận quà", ai cùng có quà nhưng nhiều ít lớn nhỏ khác nhau, hên xui, sau đó còn được Ba phát cho cọc tiền cắc mới cứng keng... Mấy em nhỏ thì bị dụ lên giường ngủ sớm, để sáng mai dậy sớm thấy trên đôi dép của mình có... tiền, tiền của "Ông già Nô-en" mới lén cho hồi nửa khuya. Ông già Nô-en" đó là "Papa Kính Yêu" của anh chị em chúng tôi chứ còn ai vô đó?!
        Sau năm 1975, thế thời thời thế thay đổi đảo lộn, kinh tế khó khăn, cuộc sống nghèo nàn, gao châu cũi quế, túng ngặt thê lương, áo cơm điêu đứng... nên đã không còn những ngày lễ kỷ niệm thành hôn lãng mạn và trang trọng vui tươi như trước kia nữa.

          Ngày kỷ niệm đó, có năm chỉ là một nồi chè với bông trái, có năm là một "tiệc" Kem Flan hay Yaourt do Me tự tay chế biến, và có nhiều năm được tổ chức đơn sơ, tượng trưng trong lặng lẽ... Tôi vẫn còn nhớ, nhớ chuyện sau này được nghe Me kể lại, vào năm thê lương kinh khủng nhất, Ba tôi đã tản bộ từ nhà từ đường ở đường Nguyễn Thái Học lang thang dài theo đường biển vào sáng ngày 25 tháng 12 để hái được một bó "hoa cỏ dại" mọc bên đường xen giữa những vồng khoai lang, vạt rau muống mà thiên hạ tận dụng đất đai để tăng gia sản xuất, để rồi chàng lang quân những năm xửa xưa lội bộ tiếp một quãng đường dài lên đến tận Chợ Phước Hải, ghé căn nhà nhỏ như một tịnh thất ở đường Hậu Giang, trân trọng tặng cho giai nhân.


           Ôi... trải qua bao năm tháng đọa đày, cho dù trong ngục tù tăm tối hay khủng bố răn đe vẫn không thể tẩy não được chàng, không thể xóa lấp được bản tánhtinh thần đã ướp tẩm Chân Thiện Mỹ của chàng, nhất là đã không thể xô ngã lật đổ được niềm tin kiên cố vào chánh pháp của một người con Phật mang pháp danh Tâm Phát, chàng nghệ sĩ hoàng phái lãng mạn!
          Nghe Me kể lại mà cảm động rơi nước mắt!
          Và rồi, từ khi "chàng nghệ sĩ hoàng tộc" khuất bóng, năm 1987, Me tôi nói khe khẽ với các con "Không kỷ niệm gì ngày Thành Hôn nữa!"...
          Anh chị em chúng tôi chỉ cần nhớ rằng, ngày 25 tháng 12 hằng năm, trùng ngày Lễ Giáng Sinh, là  “Ngày của Lý Duyên Khởi- Pháp Duyên Sinh" theo giáo lý Nhà Phật!
          Đêm Noel năm nay, con Vĩnh Hữu, chỉ xin cung kính thắp lên hai ngọn nến lung linh để tưởng niệm Ba Me, tưởng nhớ Ngày của Duyên Khởi - Duyên Sinh miên trường tuyệt đẹp!

                                                                          Tâm Không Vĩnh Hữu

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)