Hạnh PhúcĐau Khổ, Kinh Tăng Chi Bộ (song ngữ)

24/03/201510:04 SA(Xem: 8477)
Hạnh Phúc Và Đau Khổ, Kinh Tăng Chi Bộ (song ngữ)
Hạnh PhúcĐau Khổ, Kinh Tăng Chi Bộ
Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến 
(Happiness And Suffering, Anguttara Nikaya
Translated by Nyanaponika Thera & Bhikkhu Bodhi 

Hạnh PhúcĐau Khổ, Kinh Tăng Chi Bộ 

 

Vào một thời Tôn Giả Xá Lợi Phất (Sāriputta) sống tại nước Magadha (Ma Kiệt Đà), trong làng Nālaka. [Ngôi làng Nālaka là nơi sinh ra và cũng là nơi mất của Tôn Giả Xá Lợi Phất. Sau khi Tôn Giả xuất gia, ngài chỉ trở về thăm nơi ngài sinh ra có một lần, với mục đích nhập diệt, câu chuyện nầy phải là xảy ra vào lúc ngài sắp mất.] Vào thời gian đó, Sāmaṇḍakāni, một du tăng (là nhà tu khổ hạnh lang thang, không có nơi ở ổn định), tiến đến ngài và hỏi:

 

"Nầy bạn Xá Lợi Phất, hạnh phúc là gì, và đau khổ là gì?"

 

"Bạn của tôi ơi, bị tái sinhđau khổ; không bị tái sinhhạnh phúc."

Happiness And Suffering, Anguttara Nikaya 

 

On one occasion the Venerable Sāriputta was dwelling in Magadha, in the village Nālaka. [56] On that occasion, Sāmaṇḍakāni, a wandering ascetic, approached him and asked:

 

“What, friend Sāriputta, is happiness, and what is suffering?”

 

“To be reborn, friend, is suffering; not to be reborn is happiness.”

 

[56] The village of Nālaka was the place of the Venerable Sāriputta’s birth and death. Since, after his ordination, he had visited his birthplace only once, in order to expire there, this dialogue must have taken place then.

Source:

http://www.bps.lk/olib/wh/wh238-u.html#T56

 

Tạo bài viết
10/08/2011(Xem: 39161)
18/04/2016(Xem: 9814)
02/04/2016(Xem: 5545)
27/03/2014(Xem: 16913)
Cuộc Triển lãm Kinh sách Phật giáo hai nghìn năm tuổi tại Thư viện Anh Quốc, khai trương vào ngày (25 tháng 10 – 23 tháng 02 năm 2020), sẽ khám phá nguồn gốc, triết lý và sự phù hợp đương đại của Phật giáo từ khi bắt đầu phía bắc Ấn Độ vào thế kỷ thứ 6 trước Tây lịch để có hơn 500 triệu Phật tử trên khắp thế giới ngày nay.
"Tôi sống đời hơn trăm tuổi, đã gần trăm năm xuất gia theo nghiệp là tu hành, nuôi thân chủ yếu bằng nghề làm ruộng, chưa từng dám lạm dụng một bát gạo, một đồng tiền của tín thí thập phương. Khi nào chư Phật, chư tổ cho gọi thì về thôi", ông tâm sự.