Tại Sao Phải Chánh Niệm Về Cảm Thọ?

27/08/20223:19 SA(Xem: 2957)
Tại Sao Phải Chánh Niệm Về Cảm Thọ?

TẠI SAO PHẢI CHÁNH NIỆM VỀ CẢM THỌ?
Tỳ kheo Anālayo
Vô Minh dịch

 

chanh niem 2Lời giới thiệu

 

Trong tư tưởng Phật giáo sơ thời, việc chính thức tu tập chánh niệm như một con đường trực tiếp dẫn đến chứng ngộ Niết-bàn có dạng bốn 'cơ sở của chánh niệm' (satipaṭṭhāna, tứ niệm xứ). Bốn thứ này có các lĩnh vực tương ứng sau:

• Thân (the body, thân thể),

• Thọ (feelings, cảm thọ),

• Tâm (mental states, trạng thái tinh thần),

• Pháp (dharmas, đối tượng của tâm).

Feeling (cảm thọ), một dịch từ tiếng Anh được sử dụng rộng rãi nhưng hơi gây hiểu lầm của thuật ngữ Pāli vedanā (Batchelor 2018), là một trong bốn nhóm (uẩn) phi vật chất (gồm thọ, tưởng, hành, và thức) và do đó rõ ràng là một phần của bất kỳ trạng thái tinh thần nào. Một khi nhiệm vụ của chánh niệm liên quan đến các trạng thái tâm đã được giao cho tứ niệm xứ thứ ba (Tâm), thì tại sao một khía cạnh của tâm, cụ thểcảm thọ, phải được thực hiện riêng biệt (lĩnh vực thứ hai, Thọ) và toàn bộ tứ niệm xứ được dành riêng cho việc quán chiếu nó? Điều gì đầu tư Thọ (vedanā) với mức độ quan trọng đủ để được dành cho một vị trí nổi bật như vậy trong việc tu tập chánh niệm?

 

Cảm thọ và sự nguyên lý tương quan (duyên khởi) của khổ (dukkha)

 

Trong nỗ lực tìm kiếm một số câu trả lời cho câu hỏi trên, một khía cạnh mà tôi nghĩ đến là vai trò của Thọ trong bối cảnh của học thuyết duyên khởi (paṭicca samuppāda) của Phật giáo. Học thuyết này mô tả nguồn gốc điều kiện của Khổ (dukkha) và sự chấm dứt của nó (diệt). Theo Kinh Đại Bát Niết Bànbản kinh tương đương tiếng Trung Hoa của nó, người nào thấy lý duyên sinh thì thấy Pháp và người nào thấy Pháp thì thấy duyên sinh (MN I 190 và TI 467a). Ở những nơi khác trong các bài pháp, việc đạt được sự nhập dòng (nhập lưu, quả Tu-đà-hòan) tìm thấy sự thể hiện của nó một cách chính xác trong viễn tượng về Pháp, một sự thấy biết rõ ràng về lý duyên sinh phải là một vấn đề có tầm quan trọng về mặt giải thoát.

Một biểu hiện nổi bật của học thuyết duyên sinhhình thức của 12 mắt xích, tiến từ vô minh đến già và chết. Toàn bộ 12 liên kết bao gồm những điều sau đây:

 

vô minh,

• hành (hình thành ý chí hành động),

• thức, (ý thức, biết, phân biệt rõ)

• danh, sắc (tên và hình thức),

lục nhập (sáu giác quan),

• xúc, (tiếp xúc, đụng chạm)

• thọ (cảm thọ),

• ái (tham ái),

• thủ (bám víu),

• hữu (trở thành),

• sinh (sinh ra),

• lão, tử (tuổi già và cái chết).

Tuy nhiên, đây không phải là công thức duy nhất của lý duyên khởi được tìm thấy trong các bài giảng đầu tiên, vì các chuỗi liên kết ngắn hơn xảy ra trong nhiều ngữ cảnh khác nhau. Để đánh giá cao những biến thể như vậy, sẽ rất hữu ích nếu quay sang bài kinh Paccaya và bản tương đương bằng tiếng Trung Hoa của nó, giúp phân biệt giữa 'sự phát sinh tùy thuộc' (lý duyên khởi, nguyên lý tương quan) và 'sự vật được phát sinh một cách phụ thuộc' (pháp duyên sinh) (SN II 12 và T II 84b, Kinh Tương Ưng Duyên). Những liên kết khác nhau, từ vô minh đến già và chết, là những thứ phát sinh tùy thuộc. Tuy nhiên, nguyên lý tương quan là nguyên tắc có điều kiện cụ thể áp dụng cho từng loại. Từ góc độ thực tế, điều này ngụ ý rằng có thể đạt được tầm nhìn về Pháp bằng cách trau dồi cái nhìn sâu sắc về hoạt động của nguyên lý này tại bất kỳ điểm nối nào giữa 12 liên kết này. Nó không đòi hỏi một sự suy ngẫm toàn diện về toàn bộ chuỗi 12. Thực hành như vậy có thể được phát triển bằng cách quan sát tác độngđiều kiện của cảm thọ lên sự thèm muốn (ái). Trên thực tế, đây là một điểm quan trọng trong toàn bộ chuỗi 12 liên kết. Cùng với các liên kết trước đó như sáu giác quan và sự tiếp xúc, sự phát sinh có điều kiện của cảm thọ là một phần không thể thiếu trong thực tại bình thường của con người. Ngay cả các vị A-la-hán cũng trải qua cảm thọ. Đối với trường hợp thèm muốn cũng vậy.

 

Nói cách khác, cảm thọ có thể, nhưng không nhất thiết phải dẫn đến thèm muốn. Do đó, vào thời điểm này, sự hiện diện của chánh niệm có thể tạo ra một thế giới khác biệt.

 

Cách nhìn này từ các kinh văn Phật giáo ban đầu có thể được chứng thực bằng nghiên cứu tâm lý học nhận thức (cognitive psychology). Theo tài liệu của Brewer (2018), việc thực hành đơn giản quan sátchánh niệm đã cho thấy giá trị của nó trong việc giúp bệnh nhân bỏ thuốc lá với mức độ thành công cao hơn so với các phương pháp khác. Một khía cạnh quan trọng của thành công đáng kể đạt được theo cách này là mang lại cho chánh niệm khả năng tập trung vào hành vi được thúc đẩy bởi phần thưởng và xu hướng dẫn đến các kiểu gây nghiện thông qua việc kích hoạt sự gia tăng mức dopamine.* Nói một cách dễ hiểu, một hành vi càng bổ ích, có nhiều lợi lạc (= khơi dậy cảm thọ dễ chịu) thì hành vi đó càng được củng cố. Giải pháp dễ dàng một cách đáng ngạc nhiên: chú ý đến chính giai điệu cảm thọ sẽ cho phép nhận ra rằng hành vi cụ thể thực sự ít được khen thưởng đến mức nào. Sự bối rối khi nhận ra rằng nó ít bổ ích hơn nhiều so với những gì nó xuất hiện từ trước đến nay đã tấn công vào chính căn nguyên của chứng nghiện. Như đã tổng kết bởi Brewer (2018): 'đưa nhận thức đến giai điệu cảm thọ (vedanā) có thể là một thành phần quan trọng của sự thay đổi, cả thông qua việc giảm thành kiến ​​ch quan và giảm bớt sự chán ghét đối với hành vi'. Những kết quả ấn tượng đạt được theo cách này tương quan một cách độc đáo với sự nhận biết cơ bản về giai điệu của cảm thọ trong giây phút hiện tại, làm nền tảng cho phần đầu của hướng dẫn quán niệm về cảm thọ trong Kinh Tứ Niệm Xứ (Satipaṭṭhānasutta) và những câu tương đương của nó bằng Hán tự (MN I 59, TI 583c và T II 568b). Nhiệm vụ nhận biết được mô tả ở đây đòi hỏi hành giả phải nhận thức rõ ràng về giai điệu cảm thọ của thời điểm hiện tạidễ chịu (thọ lạc), khó chịu (thọ khổ) hay trung tính (thọ xả). Theo một cách nào đó, điều này làm giảm mức độ phức tạp của trải nghiệm tinh thần xuống mức cơ bản, tập trung vào việc đánh giá rõ ràng các động lực chính trong tâm trí. Đó là:

• thích và khao khát gia tăng những gì dễ chịu,

• không thích và khao khát giảm bớt hoặc thậm chí biến mất những gì khó chịu,

buồn chán và khao khát một sự thay thế thú vị hơn cho những gì trung tính.

Rèn luyện bản thân để nhận biết ba giai điệu cảm thọ này và kiểu phản ứng mà chúng có xu hướng kích hoạt cho phép nhận thức trung thực điều gì thực sự thúc đẩy hành vi của một người, về cách thức và lý do phản ứng của một người đối với những thăng trầm của cuộc sống. Về mặt thực tế, sự hiểu biết sâu sắc về cơ chế hoạt động của sự thèm muốn đòi hỏi phải duy trì sự tỉnh thức trong chánh niệm ở mức độ hiệu quả của kinh nghiệm và do đó ghi nhận sự thúc đẩycảm thọ có thể tác động lên tâm trí. Ví dụ, ngồi ở một tư thế cụ thể sớm hay muộn sẽ dẫn đến cảm thọ khó chịu nhẹ. Những điều này có thể được giảm bớt bằng những điều chỉnh nhỏ trên cơ thể. Thay vì để quá trình này tự diễn ra mà không được ghi nhận, với chánh niệm được thiết lập, trước hết, hành giả trở nên nhận thức đầy đủ về những cảm thọ đó và chúng đang kêu gọi hành động nào đó. Điều này đòi hỏi bạn phải nhận thức được cảm thọ khó chịu trong một thời gian ngắn mà không phản ứng ngay lập tức. Sau khi khám phá cảm thọ khó chịu trong một thời gian ngắn, người ta tiến hành thay đổi tư thế, ghi nhận cảm thọ nhẹ nhõm và thoải mái dễ chịu nảy sinh theo cách này. Không cần phải nói, thực hành như vậy nên được giữ trong giới hạn hợp lý, câu hỏi chỉ là quan sát trong một thời gian ngắn để thúc đẩy sự hiểu biết. Không nên quá lạm dụng việc ngồi lâu với cơn đau dữ dội, điều này có khả năng gây mệt mỏi đầu óc và thậm chí có thể gây hại cho cơ thể.

 

Thực hành đúng cách có thể được áp dụng như nhau đối với ngứa và muốn gãi, hoặc đối với cảm thọ đói hoặc khát và kết quả là muốn ăn hoặc uống. Bất kỳ tình huống nào như vậy đều có thể trở thành cơ hội để khám phá sự thúc đẩy của những cảm thọ khó chịu đối với một điều gì đó phải được thực hiện. Thái độ cơ bản được khắc sâu thông qua thực hành như vậy có thể được tóm tắt như sau: Cho phép kiểm tra tâm trí trước khi hành động!

 

Gợi ý để khám phá những tình huống như vậy không có nghĩa là thỏa mãn cơn đói và khát là điều tất yếu của thèm muốn. Một lần nữa, ví dụ về một vị A la hán làm sáng tỏ tình huống này. Tất nhiên các vị A-la-hán ăn và uống để đáp ứng các nhu cầu của cơ thể, nhưng họ không cảm thấy thèm muốn liên quan đến thức ăn hoặc đồ uống. Kinh văn nói rằng Đức Phật đã nếm trải mùi vị của thức ăn nhưng không cảm thấy thèm muốn mùi vị (MN II 138 và TI 687b).

 

Thực hành thường xuyên để nhận thấy sự thúc đẩy của cảm thọ sẽ giúp phân biệt rõ ràng giữa nhu cầu thực tế của cơ thể và biểu hiện của thèm muốn. Trong trường hợp của những người bình thường, ăn uống có thể tiêu thụ một lượng vượt xa nhu cầu để đảm bảo sự liên tục khỏe mạnh của cơ thể. Điều này thậm chí có thể dẫn đến các chứng rối loạn ăn uống khác nhau, nơi mà việc ăn uống trở nên thực sự có hại cho sức khỏe.

 

Việc thúc đẩy một hành động cần thực hiện cũng có thể được nhận thấy với cảm thọ dễ chịutrung tính. Với cảm thọ dễ chịu, sự thúc đẩy là cần có thêm cảm thọ giống như thế, chẳng hạn như khi vị ngọt khiến người ta tìm đến vị khác, trong khi với cảm thọ trung tính, sự thúc đẩy là để đánh lạc hướng. Một khi thực hành trở nên toàn diện bằng cách chú ý đến cả ba loại cảm thọ, một hình thức quán chiếu sẽ xuất hiện cho phép quan sát trực tiếp nguồn gốc có điều kiện của sự thèm muốn, dựa trên mức độ khoái lạc do cảm thọ cung cấp.

 

Cảm thọ và quá trình tri giác (tưởng)

 

Một quan điểm khác và có liên quan chặt chẽ về tiềm năng của việc chiêm nghiệm cảm thọ xuất hiện với sự phân tích của Phật giáo sơ thời về quá trình tri giác. Kinh Mật Hoàn và những câu tương tự bằng tiếng Hán của nó mô tả cách thức phát sinh phụ thuộc vào giác quan (căn) và đối tượng (trần) của nó, sự kết hợp của ba thứ này là 'xúc' (Madhupiṇḍika-sutta MN 18, TI 604b và T II 743b). Duyên vào sự tiếp xúc, cảm thọ nảy sinh. Đến lượt mình, cảm thọ dẫn đến nhận thứcsuy nghĩ đến các phản ứng và phát sinh tâm thức (Peacock 2018).**

 

Vai trò của cảm thọ trong quá trình tri giác có thể được bổ sung thêm với sự trợ giúp của một sự phân biệt cơ bản làm nền tảng cho cách mà các bài kinh ban đầu trình bày về bốn uẩn phi vật chất (danh = thọ, tưởng, hành, thức). Sự phân biệt cơ bản này liên hệ cảm thọý thức với cơ quan giác quan tương ứng (căn), nhưng tưởng và hành với đối tượng giác quan tương ứng (trần). Lấy trường hợp nhìn làm ví dụ, điều này dẫn đến sự trình bày sau:

 

cảm thọ (thọ), nhãn thức (thức) sinh ra từ giao tiếp (xúc) với mắt (căn),

tri giác (tưởng), ý chí hành động (hành) liên quan về hình dáng (trần = sắc, form)

 

Nói cách khác, cảm thọý thức liên quan chặt chẽ hơn đến chủ thể của một trải nghiệm, ở đây được biểu thị bằng 'mắt' (căn), trong khi tri giác (tưởng) và ý chí hành động (hành) theo cách tiếp cận đối tượng của nó, ở đây là sắc (trần = hình dáng). Nói cách khác, tưởng và hành xuất hiện nhiều hơn ở phía chủ động, trong khi cảm thọý thức có vẻ nhiều hơn ở phía thụ động, hoặc có lẽ tốt hơn'tiếp thu'.

 

Từ quan điểm của thực hành thực tế, điều này có ý nghĩa trong chừng mực nó ngụ ý rằng bằng cách chuyển nhận thức sang chiều cảm thọ của kinh nghiệm, có thể thiết lập chánh niệm khi bắt đầu các phản ứng tinh thần. Ví dụ, khi đối mặt với biểu hiện bất ngờ của một điều gì đó khó chịu, trước hết, giai điệu cảm thọ của trải nghiệm này sẽ tác động đến tâm trí. Giả sử, gặp phải một người hét lên những lời lăng mạ, khi nhận ra những gì đang diễn ra, điều đầu tiên xảy ra trong tâm trícảm thọ khó chịu. Điều này sau đó dẫn đến nhận thức về hoàn cảnh của sự kiện này đã được tô màu bởi giai điệu cảm thọ này, và cuối cùng dẫn đến nhiều cách phản ứng khác nhau, chẳng hạn như tức giận và hét lại. Nếu chánh niệm được thiết lập ở giai đoạn đầu khi cảm thọ xuất hiện, thì có thể nhận ra phản ứng bất thiện khi nó vừa mới xuất hiện, trước khi nó có được toàn lực. Nói cách khác, chánh niệm về cảm thọ có thể dẫn đến nhận thức được phản ứng của tinh thần khi nó vẫn còn ở giai đoạn sơ khai. Chừng nào những ý nghĩsuy tưởng bất thiện chưa phát huy hết tác dụng, thì việc tiêu diệt chúng từ trong trứng nước sẽ dễ dàng hơn một cách đáng kể. Do vậy, một khi tâm trí đã sinh sôi nảy nở các nhận thứcsuy nghĩ bất thiện liên quan đến những gì đã xảy ra, thì việc thay đổi tiến trình của các sự kiện sẽ khó hơn nhiều. Đã bị cuốn vào những gì đã xảy ra trong một thời gian, mức độ đồng nhất với các quá trình suy nghĩ đã nảy sinh (do sự thiết lập ban đầu do cảm thọ cung cấp) đã trở nên mạnh mẽ hơn. Điều này làm cho việc buông bỏ và thay đổi hướng đi của tâm trí trở nên khó khăn hơn.

 

Cảm thọquan điểm (Thọ và Kiến)

 

Vai trò của cảm thọ liên quan đến việc nỗ lực dành nhiều tình cảm (đầu tư) vào suy nghĩ và các mô hình nhận dạng liên quan cũng có ảnh hưởng đến việc duy trì các quan điểmý kiến. Đối với chủ đề giữ vững quan điểm, Kinh Phạm Võng (Brahmajāla-sutta) và các bản kinh Trung Hoa và Tây Tạng cung cấp một quan điểm hữu ích. Để đánh giá cao quan điểm này, cần lưu ý rằng, trái với nhận thức phổ biến, bản kinh này không phản ánh mối quan tâm của kỹ thuật ghi chép, kết tập. Thay vào đó, nó phân tích nền tảng nhận thức luận của sự hình thành các quan điểm và sự ủng hộ chúng (Anālayo 2009). Tiêu điểm này đi kèm với điểm nhấn về tác độngđiều kiện của cảm thọ đối với quá trình hình thành quan điểm.

 

Phân tích trong Kinh Phạm Võng có thể liên quan đến những gì trong tâm lý học nhận thức được gọi là thành kiến ​​xác nhận cũng như khái niệm về sự mâu thuẩn nhận thức. Chính sự hệ lụy tình cảm vào ý kiến ​​của bản thân dẫn đến việc tâm trí xử lý thông tin theo cách mà nó xác nhận các giả định của một người. Điều này thậm chí có thể dẫn đến kết quả là hai người có thể có hai quan điểm trái ngược nhau do vị trí tương ứng của họ mặc dù dựa vào thông tin giống nhau. Nguyên nhân cơ bản của việc bẻ cong thông tin sao cho phù hợp với những ý tưởng định kiến ​​của một người chỉ đơn giảncảm thọ dễ chịu do tránh được sự mâu thuẩn, lủng củng về nhận thức, và có niềm vui khi cảm thấy rằng mình đúng.

 

Quán niệm về cảm thọ cho phép nuôi dưỡng một thái độ nội tâm không bị dính mắc vào các quan điểm. Điều này không có nghĩa là một học viên dày dạn kinh nghiệm không còn quan điểm nào nữa. Nó chỉ có nghĩa là các quan điểmý kiến ​​không được giữ với chủ nghĩa giáo điều. Thay vì chìm đắm trong quan điểm độc đạo xuất phát từ sự giữ chặt quan điểm của bản thân, việc thấu hiểu mối quan hệ giữa cảm thọquan điểm có thể giúp bạn lùi bước khỏi việc quá hệ lụy vào tình cảm. Giảm bớt xu hướng bám chặt vào quan điểm của bản thân sẽ mở ra không gian tinh thần mà trong đó người ta có thể đặt mình vào vị trí của người khác, học cách nhìn mọi thứ theo quan điểm của họ. Thay vì đánh mất vị trí của chính mình, sự cởi mở về tinh thần như vậy có thể trở nên phong phú sâu sắc và dẫn đến việc đánh giá nhiều sắc thái hơn về vấn đề cụ thể đang diễn ra. Sự phóng khoáng của quan điểm, được nuôi dưỡng thông qua chánh niệm, cung cấp một nền tảng tốt hơn để hình thành quan điểmý kiến ​​của một người hơn bất kỳ sự cứng nhắc giáo điều nào có thể mang lại.

 

Kết luận

 

Tại sao phải chánh niệm về cảm thọ? Dựa trên sự khảo sát ngắn gọn ở trên, có thể có ba câu trả lời liên hệ.

1. Cảm thọ đứng ở một ngã ba quan trọng trong sự phát sinh tùy thuộc của Khổ (dukkha), nơi mà sự hiện diện của chánh niệm có thể gây ảnh hưởng quyết định đến sự biểu hiện của tham ái.

2. Do chuyển ánh sáng của nhận thức thành cảm thọ, ảnh hưởng như vậy có thể có tác động đáng kể ở giai đoạn đầu trong việc hình thành suy nghĩphản ứng, khiến chúng ta có thể đối phó với suy nghĩ bất thiện khi nó chỉ mới hình thành và chưa có nhiều lực lượng.

3. Ngay cả khi liên quan đến các quan điểmý kiến ​​đã được hình thành đầy đủ, việc chiêm nghiệm về cảm thọ cũng cho thấy giá trị của nó, vì nó cho phép loại bỏ kiểu hệ lụy tình cảm có thể dẫn đến sự bám víu vào giáo điều và sau đó là xu hướng cãi vã và chiến đấu với những người có quan điểm khác biệt.

Mỗi kích thước trong số ba chiều hướng này đều hướng trực tiếp đến tiềm năng giải thoát của giáo lý Phật giáo sơ thời và làm cho chúng ta hiểu tại sao việc quán niệm về cảm thọ lại được coi là một trong tứ niệm xứ (mà không phải là ba, ví dụ: thân, tâm, pháp).

 

Ví như ở trên hư không có nhiều loại gió thổi. Có gió từ phương Đông thổi. Có gió từ phương Tây thổi. Có gió từ phương Bắc thổi. Có gió từ phương Nam thổi. Có gió có bụi thổi. Có gió không bụi thổi.

Có gió lạnh thổi. Có gió nóng thổi. Có gió lượng nhỏ thổi, có gió lượng lớn thổi. Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, trong cái thân này, có nhiều loại thọ sai biệt khởi lên. Lạc thọ khởi lên. Khổ thọ khởi lên. Bất khổ bất lạc thọ khởi lên.

 

1) Giống như giữa hư không,

Gió nhiều loại thổi lên,

Từ phương Đông, phương Tây,

Từ phương Bắc, phương Nam.

2) Gió có bụi, không bụi,

Có gió lạnh, gió nóng,

Có gió lớn, gió nhỏ,

Gió nhiều loại, thổi lên.

3) Cũng vậy, trong thân này,

Khởi lên nhiều cảm thọ,

Lạc thọkhổ thọ,

Bất khổ bất lạc thọ.

4) Khi Tỷ-kheo nhiệt tâm,

Tỉnh giác, không sanh y,

Do vậy, bậc Hiền giả,

Liễu tri tất cả thọ.

5) Vị ấy liễu tri thọ,

Ngay hiện tại, vô lậu,

Thân hoại, bậc Pháp trú,

Đại trí, vượt ước lường. 1 ***

 

CÁC CHỮ VIẾT TẮT

 

MN: Majjhima-nikāya; Kinh Trung bộ

SM: Saṃyutta-nikāya; Kinh Tương ưng bộ

T: taishō edition; Đại chánh

 

Chú thích

 

1. SN IV 218: yathāpi vātā ākāse, vāyanti vividhā puthu; puratthimā pacchimā cā pi, uttarā atha dakkhiṇā, sarajā arajā vā pi, sītā uṇhā ca ekadā; adhimattā parittā ca, puthu vāyanti mālutā. tathevimasmim pi kāyasmiṃ, samuppajjanti vedanā; sukhadukkhasamuppatti, adukkhamasukhā ca yā. yato ca bhikkhu ātāpī, sampajaññaṃ na riñcati, tato so vedanā sabbā, parijānāti paṇḍito. so vedanā pariññāya, diṭṭhe dhamme anāsavo; kāyassa bhedā dhammaṭṭho, saṅkhyaṃ nopeti vedagū ti.

 

Tài liệu tham khảo

 

- Anālayo, Tỳ khưu. 2009. “Views and the Tathāgata – A Comparative Study and Translation of the Brahmajāla in the Chinese Dīrgha-āgama.”  “Kiến và Như tính - Nghiên cứu tỷ giảo và Bản dịch của Kinh Phạm Võng trong Kinh Trường A-hàm của Trung Quốc.”

- Batchelor, Martine. 2018. “Vedanā or Feeling Tone. A Practical and Contemporary Meditative Exploration.” Contemporary Buddhism. “Thọ hay Giai điệu cảm nhận. Một khám phá thiền định thực tế và đương đại.”

- Brewer, Judson A. 2018. “Feeling is Believing: Convergence of Buddhist Theory and Modern Scientific Evidence Supporting How Self is Formed and Perpetuated Through Feeling Tone (vedanā).” Contemporary Buddhism.

“Cảm thọ là phán xét: Sự hội tụ của lý thuyết Phật giáo và bằng chứng khoa học hiện đại hỗ trợ cách bản thân được hình thành và tồn tại thông qua giai điệu cảm thọ (vedanā).”

- Peacock, John. 2018. “Vedanā, Ethics and Character: A Prolegomena.” Contemporary Buddhism.

 “Cảm thọ, Đạo đức và Nhân cách: Lời giới thiệu.”

 

Ghi chú của người dịch

 

* Dopamine là một loại chất dẫn truyền thần kinhkích thích tố (hormone). Nó đóng một vai trò trong nhiều chức năng quan trọng của cơ thể, bao gồm chuyển động, trí nhớ, hứng thú và động lực. Mức độ cao hoặc thấp của dopamine có liên quan đến một số bệnh tâm thầnthần kinh.

 

** Kinh Mật Hoàn, theo bản dịch của Cố Hòa Thượng Thích Minh Châu.

...

Chư Hiền, do nhơn lỗ tai và các tiếng, nhĩ thức khởi lên, do nhơn lỗ mũi và các hương, tỷ thức khởi lên, do nhơn lưỡi và các vị, thiệt thức khởi lên, do nhơn thân và xúc, thân thức khởi lên; do nhơn ý và các pháp, ý thức khởi lên. Sự gặp gỡ của ba pháp này là xúc. Do duyên xúc nên có các cảm thọ. Những gì có cảm thọ thời có tưởng. Những gì có tưởng thời có suy tầm. Những gì có suy tầm thời có hý luận. Do hý luận ấy làm nhơn, một số hý luận vọng tưởng ám ảnh một người, đối với các pháp do ý thức nhận thức, quá khứ, tương lai, hiện tại...

 

*** Theo bản dịch của Cố Hòa Thượng Thích Minh Châu.

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
07/09/2022(Xem: 2835)
19/07/2022(Xem: 2386)
19/06/2022(Xem: 8089)
Đại hội đại biểu Phật giáo toàn quốc lần thứ IX sẽ diễn ra trong hai ngày 28-29/11 năm nay ở Hà Nội và dự kiến sẽ bàn cả về tài sản của tăng ni.
Hàng năm tại nước Mỹ, hàng chục triệu con gà tây bị giết nhân ngày lễ Tạ ơn. Lama Zopa Rinpoche đã đưa ra lời khuyên trong một buổi thuyết giảng năm 2018 để giúp ích cho những con gà tây bị giết và cách chúng ta nên khởi tâm như thế nào trong những kỳ nghỉ lễ.
Sau khi bị chỉ trích vì dự lễ cải đạo tập thể từ Ấn giáo sang Phật giáo, Bộ Trưởng Gautam từ chức và nói: "Hôm nay tôi đã được giải thoát khỏi nhiều gông cùm và hôm nay tôi đã được sinh ra một lần nữa." Nhật Báo India Today đăng một video tiếng Anh hôm 7/10/2022 nhan đề "Bộ trưởng AAP Rajendra Gautam tham gia sự kiện cải đạo hàng loạt sang Phật Giáo, thề không cầu nguyện các vị thần Ấn Độ Giáo."