Tùy bút: HAI ANH EM, MỘT CON ĐƯỜNG

25/03/20192:58 SA(Xem: 932)
Tùy bút: HAI ANH EM, MỘT CON ĐƯỜNG

Tùy bút

HAI ANH EM, MỘT CON ĐƯỜNG

 

        Mẹ kể:
        Năm 1960.
        Khi em bé Mười Dư chào đời, xuất hiện trong nhà như một thiên thần lạ lẫm thì cậu bé anh kề, thứ Mười (sinh năm 1958), quý em bé lắm.
        Anh thương em lắm lắm.
        Anh giành em bé cho riêng mình, như giành một con búp bê đặc biệt để cưng nựng vui chơi, không cho mấy anh chị ẵm bồng, hôn hít. Suốt ngày anh cứ đeo theo em để canh chừng, anh chị nào mà đòi hôn, hay đưa tay sờ nựng là anh ré lên, làm hung làm dữ, méc Ba méc Me can thiệp...

blank

         Thời gian trôi, khi hai anh em lớn dần, trưởng thành, anh đi đường anh, con đường xuất gia tu học, em lo đường em, con đường mưu sinh cơm áo, nhìn bằng mắt phàm mắt tục thì thấy tưởng như chẳng có nhân duyên gì để kết nối huynh đệ liên quan đến nhau...

          Được chừng 23 năm trôi qua...
        Anh là người lót ván bắc cầu, tạo thuận duyên cho em trai mình đến với Phật pháp, đến với cảnh giới thanh tịnh của chốn chùa chiền kinh mõ, một ngôi chùa quê mái tranh vách đất hiền hòa mang tên Long Quang ở Bàu Cạn - Long Thành- Đồng Nai, để sau này người em trở thành một cây bút với tâm nguyện phụng sự Đạo pháp, tự nguyện thọ lãnh nhiệm vụ của một "hoằng pháp viên".
         Anh là nhà văn nổi danh ở hải ngoại, tác giả của tập truyện ngắn Phật giáo "Thiên thần quét lá", rồi sau đó liên tiếp là những tác phẩm được xuất bản ở Mỹ:
        -  Núi Xanh Mây Hồng (truyện dài)
        -  Mẹ, Quê Hương và Nước Mắt (tập truyện)
        -  Biển Đời Muôn Thuở (tập truyện)
        -  Sân Trước Cành Mai (tạp bút)
        -   Phương Trời Cao Rộng (truyện dài)


        -  Bụi Đường (truyện dài)
        -  Ngõ Thoát (truyện dài)
        -  Cởi Trói tập I & II (truyện dài)
        -  Con Đường Ngược Dòng (tâm bút)
        -  Chạnh Lòng Tiếng Thơ Rơi (tập thơ)
        -  Giấc Mơ và Huyền Thoại (tập truyện)
         ... và là Chủ biên của Tạp chí: Phương Trời Cao Rộng, Nguyệt san Chánh Pháp...
         Gần 60 năm trôi qua, tính từ lúc em còn nằm trên ghế bố được anh đứng cạnh canh chừng (như trong hình minh họa kèm theo), hai anh em đều đã ... già bạc tóc, da nhăn.
           Em vẫn luôn luôn yêu quý anh, Vĩnh Hảo, thần tượng anh, xem anh như một vị giảng sư, giáo thọ của mình trong suốt sự nghiệp cầm bút viết văn làm thơ Đạo lẫn Đời.
        Cảm ơn anh rất nhiều, vì nhờ có anh nên những năm qua mới có một người Phật tử viết văn làm thơ, viết bài đưa tin và ảnh thường ký bút hiệu Tâm Không - Vĩnh Hữu.

blank

         Vậy là, hai anh em đã chung một lối đi, chung một con đường, con đường tràn đầy ánh sáng của Chánh Đạo, của Từ Bi Hỷ Xả.

         Từ năm 1988 đến nay, dịp để anh em hội ngộ thật là hiếm hoi, ngắn ngủi, nên em rất trân quý thời gian có cơ hội được ôm anh, ngồi bên anh, chẳng để tâm sự nhiều, chỉ thăm hỏi qua loa, và chỉ nhìn nhau cười cười bên ly cà phê ở quán nhạc nhẹ nhàng du dương, lắng nghe những ca từ quen thuộc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn về kiếp người bọt bèo giữa dòng trôi vô thường:

"Bao nhiêu năm làm kiếp con người

Rồi một chiều tóc trắng như vôi

Lá úa trên cao rụng đầy

Cho trăm năm vào chết một ngày"

         Mong ngày được hội ngộ cùng anh lắm thay!

blank

Tâm Không - Vĩnh Hữu

Tạo bài viết
Vậy nếu có chuẩn bị thì tốt nhất là không chuẩn bị điều kiện bên trong hay bên ngoài gì cả, mà ngược lai, nên buông xuống mọi chuẩn bị, mọi dính mắc, mọi chấp trước, mọi lo toan… để trả tánh biết lại cho bản chất uyên nguyên sáng suốt định tĩnh trong lành của nó mới mong thích ứng dễ dàng nhất với những điều kiện biến đổi khôn lường. Đức Phật dạy trong Kinh Tứ Niệm Xứ là chỉ nên tinh tấn chánh niệm tỉnh giác đối với thực tại thân – tâm – cảnh, không tham sân với nó, không nương tựa, không dính mắc bất cứ điều gì trong thực tại. Đây là thái độ tốt nhất mà mỗi người nên sống trong từng giây phút giữa cuộc đời đầy những biến đổi bất ngờ, cho dù có tận thế hay không. Hãy trở về trọn vẹn với thực tại hiện tiền, sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, còn mọi chuyện hãy để cho pháp tự vận hành theo cách tự nhiên của pháp.
Vào ngày 8/2/2020, một thảm kịch đã xảy ra cho đất nước và quân đội Thái Lan. Thượng Sĩ Jakrapanth Thomma sau khi cãi cọ với thượng cấp của mình là viên đại tá đã rút súng bắn chết ông này và bà mẹ vợ của ông ta. Sau đó Jakrapanth Thomma lấy thêm súng, ăn trộm xe bọc thép Humvee (trong nước gọi là xe đặc chủng) lái ra phố, điên cuồng bắn giết rồi chạy vào một khu thương xá bắn giết thêm một số nữa, bắt giữ con tin và cố thủ ở đây suốt một đêm
Là một nền tảng truyền thông Phật giáo, sự giải thích của chúng tôi rõ ràng như một dược liệu giải độc cho sự thiếu hiểu biết sâu sắc của con người. Với sự rõ ràng hơn về bản thân và thế giới của chúng ta đến cái nhìn sâu sắc và giảm thiểu đau khổ.