Truyện ngắn : BÊN TRONG YẾU MỀM

07/12/20182:14 SA(Xem: 607)
Truyện ngắn : BÊN TRONG YẾU MỀM

 Truyện ngắn 1.500 chữ

 

BÊN TRONG YẾU MỀM

 

 

              Hễ gặp mặt lớp trưởng bất kỳ đâu, dù đang ở trong sân trường hay ngoài đường phố quán xá, băng “Ngũ Quỷ” bọn tôi đều đồng thanh tương ứng mở năm cái loa được mở hết công suất ghẹo:

             “Thịnh Mái ơi… Chị đi đâu đó?”

            Mỗi lần đụng mặt bọn tôi, bị ghẹo sát ván như vậy, Thịnh vẫn không lộ vẻ hờn giận mà cười tươi tắn, giơ tay hăm dọa, rồi ỏng à ỏng ẻo đi te te, miệng nói: “Tha giùm, tha giùm. Đồ mấy cái bà yêu tinh quỷ sứ”. Trưởng lớp 9C của bọn tôi là một trang nam nhi dễ chịu, và dễ thương như vậy đó. Cái biệt danh ác ôn kia không rõ do kẻ độc mồm nào bày đầu gán tặng cho Thịnh, chỉ biết rằng băng ngũ quỷ bọn tôi gồm: Ly, Kim, Thoa, Thuỷ, Ái là những kẻ có công “truyền bá cổ động” biệt danh đó một cách dai dẳng, siêng năng đến độ quen miệng. Và, tuy Thịnh thường hô “Tha giùm, tha giùm!” mỗi khi bị ngũ quỷ gọi ghẹo, nhưng bọn tôi biết tỏng trong bụng anh chàng lớp trưởng cũng khoái khoái được trêu ghẹo lắm. Bọn tôi biết chắc vậy, vì có một lần cả năm đứa dặn dò nhau sẽ làm lơ, không nói không rằng, không chọc ghẹo gì khi đụng mặt Thịnh Mái. Năm đứa ngược đường với lớp trưởng hôm ấy, không đứa nào hó hé động môi, thậm chí không nghe được tiếng thở. Vượt qua nhau, ngay lập tức, bọn tôi nghe tiếng Thịnh cất lên phía sau:

              “Nè mấy bà kia, sao bữa nay câm hết vậy?”

 Năm đứa đứng lại, quay nhìn, và cùng bật cười trước vẻ mặt đầy kinh ngạc của lớp trưởng. Nhỏ Ly là đứa luôn luôn mau mồm lẹ miệng nhất bọn:

            “Ghẹo hoài sợ bạn buồn, bạn giận tụi này làm sao!”

             Bốn đứa tôi hùa theo:

            “Đúng đó, tụi này hứa tha giùm bạn rồi! Tha luôn!”

            Thịnh nhăn nhó, gãi đầu bứt tóc, nói như nhõng nhẽo:

            “Hổng dám buồn giận đâu! Năm mà hổng chịu ghẹo nữa thì Thịnh mới buồn giận đó!”

            Ngũ quỷ nhao nháo:

           “Thiệt hông đó? Thiệt vậy hở?”

           “Nói lẫy phải không, chị Hai?”

            Thịnh ỏng ẹo, phì cười thật dễ thương, không trả lời mà bỏ đi một lèo. Nhỏ Ly tắc lưỡi, lắc đầu nói:

           “Thiệt hết biết! Không hiểu nổi lớp trưởng của tụi mình. Nè, tụi bây ơi, nếu tụi mình không chọc ghẹo nữa, chắc anh chàng buồn tình tự tử đó nghen!”

            Vậy là băng ngũ quỷ tiếp tục “trường ca chọc ghẹo”…

 

           Buổi học hôm đó, lớp tôi xảy ra một vụ “động trời” gây náo động cả trường. Đầu đuôi sự việc cũng do bạn Hưng mà ra. Hưng là một học sinh biếng học, ham chơi bi-da và game hơn học bài vở, lại có tánh thói hoang đàng, nói chung là hạnh kiểm xấu nhất lớp, kém nhất trường. Sáng đó, Hưng không đeo huy hiệu, áo không chịu “tém thùng” và nút thì “quên” gài đến ba hột trước ngực. Hưng xếp hàng vào lớp, ngang qua cô giáo Thanh, bị cô chặn lại và bắt “nghiêm chỉnh tuân hành nội quy kỷ luật nhà trường”. Hưng đã tỏ thái độ ngang bướng, và lộ rõ những cử chỉ xem thường cô giáo trước mặt cả lớp. Cô giáo đã lệnh cho Hưng quỳ xuống bên hiên lớp. Hưng bất tuân. Cô nghiêm cấm Hưng bước vào lớp học. Hưng bỏ chạy về nhà ngay sau đó.

         … Cô đang giảng bài cả lớp đang im thin thít lắng nghe. Chợt có hai người đàn bà mặc đồ bộ bông hoa lòe loẹt từ bên ngoài bước xồng xộc vào lớp. Không hiểu hai bà này đã lọt qua cổng bác bảo vệ bằng cách nào, mà vào đến đây với thái độ hiên ngang. Thập thò thập thụt ngoài cửa lớp là Hưng. Một bà hung tợn đứng chống nạnh trấn ngay đầu lối lên xuống giữa hai dãy bàn, hét tướng lên:

           “Ngồi im hết. Đứa nào rục rịch liệu hồn tao!”

           Cả lớp trố mắt sửng sốt, ngồi trơ ra như đá, chẳng hiểu việc gì đang xảy ra. Còn bà kia, ung dung chắp hai tay sau lưng bước lại bên cô giáo Thanh. Cô giáo giật mình biết chuyện chẳng lành, vội bước lùi ra sau mấy bước, đến đứng tựa vào bàn của cô. Bà kia hung hăng chỉ thẳng vào mặt cô giáo, nói hung tợn:

            “Mày bắt em tao quỳ phải không? Mày dám làm nhục nó trước bạn bè của nó hả?”

            Cô giáo Thanh dường như đang khiếp hãi quá, nên không nói gì được dù chỉ nửa lời. Người đàn bà hung hăng nọ đã bước sấn tới phía cô giáo. Diễn biến sự việc diễn ra rất nhanh, kể thì quá chậm.

            Đang lúc cả lớp chúng tôi ngồi bất độngsửng sốt lẫn khiếp đảm, chợt một nam sinh đứng bật dậy, phóng khỏi chỗ ngồi. Đó là Thịnh “Mái”, Trưởng lớp dễ thương của lớp 9C. Thịnh xô người đàn bà đứng trấn giữa đường qua một bên, bà này té lăn kềnh ra sàn lớp. Nhanh như gió cuốn, Thịnh bay đến níu lấy cổ áo bà kia từ phía sau, kéo giật về phía mình. Bà này bị giật ngửa ra sau đụng Thịnh. Cả hai mất thăng bằng trên bục giảng, cùng té nhào xuống sàn. Thịnh bị bà nọ đè chồng lên trên.

           Chỉ đến khi chuyện xảy ra như vậy, các bạn nam sinh mới tỉnh hồn tỉnh trí, cùng đứng dậy, nhào ra để tiếp cứu cô giáo và lớp trưởng. Hỗn loạn xảy ra. Hơn mười bạn đã đứng bao quanh cô giáo thành hàng rào kiên cố. Những bạn khác xông đến lôi bà nọ rời khỏi Thịnh. Một số nam sinh khác đứng vây bà kia lại với tinh thần “sẵn sàng chiến đấu”. Vài bạn khác đã chạy ra khỏi lớp, báo cho các thầy hay hung tin…

          Vụ đại náo học đường này rốt cuộc đã được dàn xếp êm xuôi. Hai người đàn bà hung tợn toan tính hành hung cô giáo được chính quyền “săn sóc sòng phẳng” theo luật pháp. Hưng bị khiển trách dưới cột cờ vào buổi sáng thứ hai. Rồi mọi việc cũng trôi qua.

        Điều để lại trong lòng cô giáo lẫn 54 học sinh lớp 9C và đông đảo các thầy cô, học sinh trong trường là nghĩa cử cao đẹp của lớp trưởng, người có biệt danh Thịnh “Mái”. Sóng gió đã chìm lặng bên ngoài đời thường, nhưng lại dấy lên trong thâm tâm băng ngũ quỷ bọn tôi. Cả năm đứa đều thay đổi cái nhìn về người bạn hiền “liễu yếu đào tơ” của mình. Té ra bên trong cái vỏ bọc ẻo lả, yếu mềm kia lại là sức mạnh cuồn cuộn, có thể đảo hải di sơn, xông pha trận tiền của một đấng mày râu hùng dũng. Ngũ quỷ hết dám trêu ghẹo lớp trưởng đáng kính nể của mình. Cả lớp 9C hãnh diện khi được có một người lớp trưởng nổi danh “liều mình cứu sư phụ”, được ban giám hiệu hết lòng khen ngợi biểu dương trong lễ chào cờ đầu tuần…

 

          “Ê, mấy ơi. Sao bữa giờ không chọc ghẹo tui nữa hở trời?”

          Thịnh gọi ngũ quỷ trong giờ ra chơi, nhỏ Ly kỳ này không mau miệng như mọi khi, nó hình như bị Thịnh “hớp hồn” từ dạo xảy ra vụ náo học đường. Phần nói trước thuộc về tôi:

          “Thôi đi bạn ơi. Tụi này không dám gọi bạn bằng cái biệt hiệu lỗi thời kia nữa đâu. Bạn là Thịnh Hảo Hớn rồi!”

          Thịnh làm bộ nũng nịu, dậm chân dậm cẳng:

          “Hổng chịu đâu, hổng chịu đâu. Buồn thấy mồ. Tui vẫn thích được mấy gọi bằng tên hiệu cũ à. Đổi thay, coi chừng tui kiện đến trung ương à nhen!”

          Nhỏ Ái cương quyết:

          “Trung ương biết chuyện cũng phải đồng ý với tụi này. Bạn cho tụi này rút lại cái biệt hiệu kia nghen, kỳ lắm lận!”

          Thịnh nhíu mày, giọng chân thật chí tình:

          “Không chịu. Nếu mấy lỳ… tui nghỉ học luôn. Còn không nghỉ học được thì xin chuyển trường khác. Dứt khoát!”

          Năm đứa tôi nhìn bộ mặt bí xị buồn so của Thịnh mà cùng lo lắng chạnh lòng, ngó nhau hội ý, rồi reo lên:

          “Hoan hô Thịnh Mái! Hoan hô Thịnh Mái! Hoan hôôô…”

          Thịnh cười tươi tắn, ỏng ẹo bước đi. Nhỏ Ly thở dài, nói:

          “Tội nghiệp…”

          Tôi liếc nhìn nhỏ Ly. Đôi mắt nhung của nó đang long lanh những giọt kim cương. Kim cương lấp lánh, lấp lánh…                 

 

 

MÃN ĐƯỜNG HỒNG

blank

 

 

 

 

 

Tạo bài viết
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.
Trong thế kỷ 21, khi văn minh đạt đến đỉnh cao ít ai nghĩ đến có một lúc con người phải đối diện với một thảm cảnh nghiệt ngã như hôm nay – Covid-19, trận dịch lớn nhất lịch sử trong thế kỷ qua, chợt khởi như một cơn ác mộng đã khiến cho nhân loại phải kinh hoàng.