Mẹ! đi tu vui lắm

13/06/20184:14 CH(Xem: 1128)
Mẹ! đi tu vui lắm
KHỔ RĂNG MÀ KHỔ RỨA
Giác Minh Luật
Nhà xuất bản Hồng Đức 

Mẹ! đi tu vui lắm

 

- Mọi người ai cũng thương và lo lắng cho sư cả, nên mẹ cứ an tâm nha. Đừng lo cho sư nữa!

- Ừ, sư nhớ cạo đầu đừng có cạo sát quá nha, để cái đầu trọc lóc ngoài trời như vậy là bệnh đó.

- Dạ, sư nhớ rồi.

Mẹ nói tiếp:

- À! Mẹ có đan cho sư cái nón len để đội cho ấm khi đi ngủ. 

- Mẹ ơi! Từ ngày đi tu tới giờ, cái này nữa là cái thứ 10 mà mẹ đã đan cho sư rồi đấy, cái nào sư cũng giữ miết tới giờ có đội hết đâu.

- Ồ! Vậy hả, tại mẹ nghĩ con của mẹ không có tóc như người ta, nên sợ sau này bị đau đầu thì tội cho sư quá.

Nói rồi tôi chỉ biết cười nhẹ để mẹ vui!

- À! Bên đó (Hàn Quốc) mùa này chắc có tuyết lạnh lắm, mẹ nhớ mặc áo ấm nhiều vào nha, nhớ tự đan thêm cho mẹ một cái nữa.

- Thôi thôi! Đan cho sư là đủ rồi, mẹ không cần đâu.

- Mẹ ạ! Mẹ mới thật sự là người cần đó, mẹ đã hy sinh cả cuộc đời này vì chúng con rồi, mẹ phải tự lo cho bản thân mình nữa chứ, sao tình thương của mẹ lại lớn lao đến thế! Hả mẹ - tôi nói như muốn nghẹn lại.

- Thôi! Sư đừng mít ướt nữa, mẹ nhớ rồi. Mẹ sẽ tự đan cho mình một cái mà. Nhưng đan nón cho sư trước cái đã, lần này nón đẹp lắm nha sư - mẹ nói trong niềm hạnh phúc.

Thế rồi, bên đầu dây mẹ lại nói trong vẻ hấp tấp:

- Thôi chết rồi! Mẹ vô làm đây. Trễ giờ rồi!

- Dạ, thôi mẹ đi đi. À! Mẹ nhớ đan nón cho mẹ nha. Nhớ nha mẹ!

Thế là mẹ cúp máy trong khoảng không im lặng.

Tự cõi lòng tôi chỉ muốn thốt lên:

- Mẹ ơi! Sư nhớ mẹ nhiều lắm. Mẹ ạ!

Tạo bài viết
30/04/2019(Xem: 3047)
04/05/2015(Xem: 7085)
Với người Bhutan, Phật giáo không chỉ là một tôn giáo mà đơn giản là triết lý thấm đấm trong văn hóa, lối sống và từng nếp nghĩ của đời sống thường nhật. Trong các nghi thức tâm linh, người Bhutan rất coi trọng nghi thức tang lễ, nếu không muốn nói là coi trọng nhất bởi vì cái chết không chỉ đánh dấu sự rời bỏ của thần thức mà còn khởi đầu của tiến trình tái sinh.
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Coronavirus đang chia rẽ người dân Mỹ trong đó có cộng đồng Phật tử Việt. Người đệ tử Phật phải thường quán niệm: an hòa ở đâu và làm sao giữ đƣợc. Những tranh luận từ quan điểm, nhận thức, định kiến đã tạo nên nhiều xung đột, bất hòa và bạo loạn. Khẩu nghiệp trong thời điểm hiện nay cần được chú tâm tu luyện. Học biết yên lặng khi cần và tranh luận trong chừng mực nhưng phải mang đến sự an hòa. ... Giáo Hội kêu gọi chư Thiện Tín, Cư sỹ, Phật tử và đồng hương thật Định tĩnh, Sáng suốt trước đại dịch hiện nay. Chúng ta cùng chắp tay nguyện với lòng: Chúng con sẽ vượt qua. Nƣớc Mỹ sẽ vượt qua. Và Thế giới sẽ vượt qua. Mùa Vu Lan năm nay tuy có hoang vắng trong các sinh hoạt Phật giáo nhưng ta vẫn tràn đầy năng lực, một năng lực cần thiết để vượt qua đại dịch và khốn khó hiện nay.