Mẹ! đi tu vui lắm

13/06/20184:14 CH(Xem: 912)
Mẹ! đi tu vui lắm
KHỔ RĂNG MÀ KHỔ RỨA
Giác Minh Luật
Nhà xuất bản Hồng Đức 

Mẹ! đi tu vui lắm

 

- Mọi người ai cũng thương và lo lắng cho sư cả, nên mẹ cứ an tâm nha. Đừng lo cho sư nữa!

- Ừ, sư nhớ cạo đầu đừng có cạo sát quá nha, để cái đầu trọc lóc ngoài trời như vậy là bệnh đó.

- Dạ, sư nhớ rồi.

Mẹ nói tiếp:

- À! Mẹ có đan cho sư cái nón len để đội cho ấm khi đi ngủ. 

- Mẹ ơi! Từ ngày đi tu tới giờ, cái này nữa là cái thứ 10 mà mẹ đã đan cho sư rồi đấy, cái nào sư cũng giữ miết tới giờ có đội hết đâu.

- Ồ! Vậy hả, tại mẹ nghĩ con của mẹ không có tóc như người ta, nên sợ sau này bị đau đầu thì tội cho sư quá.

Nói rồi tôi chỉ biết cười nhẹ để mẹ vui!

- À! Bên đó (Hàn Quốc) mùa này chắc có tuyết lạnh lắm, mẹ nhớ mặc áo ấm nhiều vào nha, nhớ tự đan thêm cho mẹ một cái nữa.

- Thôi thôi! Đan cho sư là đủ rồi, mẹ không cần đâu.

- Mẹ ạ! Mẹ mới thật sự là người cần đó, mẹ đã hy sinh cả cuộc đời này vì chúng con rồi, mẹ phải tự lo cho bản thân mình nữa chứ, sao tình thương của mẹ lại lớn lao đến thế! Hả mẹ - tôi nói như muốn nghẹn lại.

- Thôi! Sư đừng mít ướt nữa, mẹ nhớ rồi. Mẹ sẽ tự đan cho mình một cái mà. Nhưng đan nón cho sư trước cái đã, lần này nón đẹp lắm nha sư - mẹ nói trong niềm hạnh phúc.

Thế rồi, bên đầu dây mẹ lại nói trong vẻ hấp tấp:

- Thôi chết rồi! Mẹ vô làm đây. Trễ giờ rồi!

- Dạ, thôi mẹ đi đi. À! Mẹ nhớ đan nón cho mẹ nha. Nhớ nha mẹ!

Thế là mẹ cúp máy trong khoảng không im lặng.

Tự cõi lòng tôi chỉ muốn thốt lên:

- Mẹ ơi! Sư nhớ mẹ nhiều lắm. Mẹ ạ!

Tạo bài viết
30/04/2019(Xem: 2414)
04/05/2015(Xem: 6521)
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.
Trong thế kỷ 21, khi văn minh đạt đến đỉnh cao ít ai nghĩ đến có một lúc con người phải đối diện với một thảm cảnh nghiệt ngã như hôm nay – Covid-19, trận dịch lớn nhất lịch sử trong thế kỷ qua, chợt khởi như một cơn ác mộng đã khiến cho nhân loại phải kinh hoàng.