Em ơi! đừng khóc nữa

13/06/20184:18 CH(Xem: 1260)
Em ơi! đừng khóc nữa
KHỔ RĂNG MÀ KHỔ RỨA
Giác Minh Luật
Nhà xuất bản Hồng Đức 

Em ơi! đừng khóc nữa

 

Hôm qua, em cười, em bảo với tôi:

Em yêu đời, em hạnh phúc, em bằng lòng với tất cả

Ấy vậy mà, chỉ một thoáng phôi pha

Em lại khóc, lại hận đời, lại bất lực và lẻ loi.

Em lỡ tin, tin vào một tình yêu của hai kẻ dại khờ

Rồi em mơ, mơ về một lâu đài do chính em tạo dựng

Em cười, em e thẹn, em đợi chờ và em đã chìm vào trong giấc ngủ.

Tỉnh giấc - em hốt hoảng, em sợ hãi và em đã dùng chính bàn tay mình để tháo bỏ từng viên gạch trong lâu đài mà chính em đã xây dựng bằng cả ước mơ

Em bước đi như một kẻ không hồn trên con đường lẻ bóng và đơn côi trong sự nấc nghẹn từng hồi của nước mắt và nỗi đau

Em tự hỏi tại sao và tại sao?

Em trách hờn và đầy giận dữ trong sự tế nhị của một người con gái

Em không dám về nhà, vì em sợ cha mẹ và người thân sẽ vì em mà khổ

Em thấy mình bất lực và bơ vơ giữa từng hồi sóng vỗ đầy bạc bẽo trên khuôn mặt nhỏ bé và yếu mềm

Em giận, em hờn và trách móc với trăm ngàn lý do để ai đó sẽ lắng nghe lời em nói

Nhưng rồi,...

Em muốn hóa thân thành những bà chúa đầy quyền lực để trả thù cái người làm em khổ

Em cũng hứa với lòng sẽ không dám tin vào ai nữa

Rồi em lại cười trong nụ cười đầy vẻ bao dunghiền từ của một cô công chúa

Em đã hiểu, đã thấm, đã tập tha thứ và tập quên đi cái thói đời vốn đầy chua và chát

Em ứa ra một nụ cười vị thabuông bỏ, em thấy mình bớt đau khi con tim đã bắt đầu lưu thông
mạch máu

Em tìm người để kể cho nghe cái mà em đã một mình gánh chịu, và em thấy tôi như người có thể chịu nghe em nói.

Chắc vì em nghĩ: tôi là người rảnh rỗi nhất trên đời! (Ối trời).

Em bảo: Làm thế nào để quên đi người ấy, sống ra sao để bình yên giữa đời?

Tôi cười nhẹ và bảo với em rằng:

- Cái gì không nhớ thì sẽ quên, quên không được thì cố nhớ, nhưng đừng để con tim dại khờ làm mờ đi lý trí, còn em muốn bình yên thì đừng làm gì cả, để đời em như chiếc lá rụng khô, trên nấm mồ của những người không tên tuổi.

Tạo bài viết
30/04/2019(Xem: 2414)
04/05/2015(Xem: 6521)
Cho dù tình hình có khó khăn đến đâu, chúng ta nên tin tưởng vào khoa học và trí tuệ của con người với quyết tâm và lòng can đảm để vượt qua những vấn đề như hiện nay. Đối mặt với các mối đe dọa đối với sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, việc cảm thấy lo lắng và sợ hãi là điều tự nhiên. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên chân thành sau như một sự an ủi cho bạn lúc này: “KHÔNG CÓ ĐIỀU GÌ PHẢI LO LẮNG CẢ, NẾU CÓ VIỆC GÌ ĐÓ CẦN LÀM - HÃY LÀM ĐI; CÒN NẾU CHƯA LÀM ĐƯỢC, THÌ LO LẮNG MẤY CŨNG KHÔNG GIÚP ĐƯỢC GÌ.”
Khủng hoảng Covid-19 là một khủng hoảng sinh thái, ‘‘khủng hoảng mang tính hệ thống’’, một cuộc đại khủng hoảng. Một bộ phận giới chính trị dường như đã bắt đầu thừa nhận điều này. Chỉ có các phối hợp tập thể trên quy mô toàn cầu mới có khả năng giúp nhân loại tìm được lối thoát cho cuộc đại khủng hoảng hiện nay.
Trong thế kỷ 21, khi văn minh đạt đến đỉnh cao ít ai nghĩ đến có một lúc con người phải đối diện với một thảm cảnh nghiệt ngã như hôm nay – Covid-19, trận dịch lớn nhất lịch sử trong thế kỷ qua, chợt khởi như một cơn ác mộng đã khiến cho nhân loại phải kinh hoàng.