Biết đâu - đừng lo

13/06/20184:17 CH(Xem: 910)
Biết đâu - đừng lo
KHỔ RĂNG MÀ KHỔ RỨA
Giác Minh Luật
Nhà xuất bản Hồng Đức 

Biết đâu -  đừng lo

 

Biết đâu, sau một quá trình chuyển hóa thì cũng chính từ những thửa phân được thải ra từ những chú chim hoang kia được rơi lại trên những cành cây lớn, tảng đá to hay những bức tường đầy bê-tông cốt thép mà vẫn còn đủ sức để vươn lên và sống dậy để trở thành những cội bồ-đề vững chắc trăm năm.

Nên có gì đâu mà nản, mà ngại, mà vội vàng lùi bước. Cứ sống hết mình là được.

Đồ thị mà không biểu hiện lên xuống thì hổng ra đồ thị, đời mà không có lúc khổ, lúc vui thì cũng chẳng phải là đời. Nên tập tư duy tích cực thêm một chút, thì sẽ thấy những lúc khó khăn, đau thương của đời mình cũng giống như những đường thẳng đồ thị lên xuống hay những phân đoạn cao trào, hấp dẫn của một bộ phim do Ông Đời làm đạo diễn, còn Ông Ni làm diễn viên chính phụ cho thêm phần ly kỳ hấp dẫn, đỡ buồn ngủ.

Hôm nay, ngồi trong bóng đêm nơi căn phòng trọ một mình tự kỷ, tự trách, tự hờn cả bản thân, cả số phận và hờn luôn cả thế giới vì thấy mình sao quá cô đơn và lòng người sao quá bạc bẽo thì biết đâu ngày mai mọi thứ sẽ khác đi thì sao.

Cứ tin là thế đi để tự vươn mình ngồi dậy mà nấu tô mì gói (đừng quên bỏ thêm chút đường) ăn để lót dạ mà mạnh mẽ bước đi (đừng quên rửa tô sau khi ăn - chứ ăn rầu (rồi) mà hổng rửa thì khổ là đúng rầu) đi đâu cũng được, miễn có đi là được. 

Rốt rầu, cũng có kết cuộc tốt mà, lo chi, cứ diễn cho đạt, cho sâu, sống cho hay, cho hoan hỷ thì thâu rầu ta ơi! Tuyệt quá hỉ, cậu hỉ...

Tạo bài viết
30/04/2019(Xem: 2272)
04/05/2015(Xem: 6404)
Trước tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp do Covid-19, để hiểu rõ hơn về dịch bệnh này, trao đổi với Báo Giác Ngộ, ĐĐ.Thích Trí Minh, Bác sĩ chuyên khoa cấp I, Giảng viên Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM chia sẻ:
Trong cuộc sống thì cuộc đời không phải lúc nào là đất bằng, trải thảm mà có lúc chông gai, có lúc hầm hố, có khúc khuỷu, cũng có lúc gian trầm mà cũng có thuận lợi. Hãy giữ tâm bình giữa cuộc đời để ngay nơi đời có đạo, ngay nơi đạo là tâm, ngay nơi tâm hiển tánh, ngay nơi tánh là phật, ngay nơi phật là giác ngộ tĩnh tại giải thoát.
Vậy nếu có chuẩn bị thì tốt nhất là không chuẩn bị điều kiện bên trong hay bên ngoài gì cả, mà ngược lai, nên buông xuống mọi chuẩn bị, mọi dính mắc, mọi chấp trước, mọi lo toan… để trả tánh biết lại cho bản chất uyên nguyên sáng suốt định tĩnh trong lành của nó mới mong thích ứng dễ dàng nhất với những điều kiện biến đổi khôn lường. Đức Phật dạy trong Kinh Tứ Niệm Xứ là chỉ nên tinh tấn chánh niệm tỉnh giác đối với thực tại thân – tâm – cảnh, không tham sân với nó, không nương tựa, không dính mắc bất cứ điều gì trong thực tại. Đây là thái độ tốt nhất mà mỗi người nên sống trong từng giây phút giữa cuộc đời đầy những biến đổi bất ngờ, cho dù có tận thế hay không. Hãy trở về trọn vẹn với thực tại hiện tiền, sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, còn mọi chuyện hãy để cho pháp tự vận hành theo cách tự nhiên của pháp.