Nếu tôi là họ?

13/06/20184:18 CH(Xem: 1182)
Nếu tôi là họ?
KHỔ RĂNG MÀ KHỔ RỨA
Giác Minh Luật
Nhà xuất bản Hồng Đức 

Nếu tôi là họ?

 

Tôi ít khi dám khuyên bảo một ai điều gì đó. Vì tôi biết, khi mình rơi vào hoàn cảnh của họ thì chắc rằng mình cũng sẽ làm những điều như thế.

Cũng như khi nghe ai nói điều không đúng về mình. Tôi cũng muốn đứng lên biện minh và bảo rằng không phải thế, nhưng rồi tôi lại ngồi xuống và im lặng theo cách riêng của mình.

Nhưng tôi không thể khuyên người khác phải ngồi xuống và im lặng giống như mình. Đơn giản, vì họ không phải mình và mình không phải là họ.

Đôi lúc lời khuyên sẽ là thừa nếu đặt không đúng chỗ. Vì ai cũng là một triết gia cho từng câu chuyện đời của mình và người hiểu rõ nhất câu chuyện đó cũng chính là mình, mình biết mình phải làm gì và thừa biết mình là ai.

Có lần một bạn trẻ bảo tôi cho bạn một lời khuyên.

Tôi cũng làm theo mong muốn của bạn đó.

Nhưng rồi bạn đó hỏi lại: Nếu đặt tôi vào hoàn cảnh đó, tôi sẽ làm gì?

Tôi chợt giật mình và tự nhủ: - Tôi sẽ làm gì đây nếu tôi là bạn đó.

Tôi có thể trả lời bằng lối văn chương đầy bóng bẩy và triết lý đầy thuyết phục, nhưng đã là văn chương và triết lý thì nó chỉ lấy lòng được người khác, chứ bản chất thì nó quá xa vời với hiện thực.

Như việc - tôi có thể nói: - Tiền bạc là phù du tạm bợ, nhưng nói về khái niệm đạo đức thì nó là đúng. Nhưng với thực tiễn thì nó sẽ là thừa, vì ai cũng cần có nó để tồn tại giữa sự tương quan của cuộc sống và xã hội hiện tại khi mọi thứ đều được quy ra bằng tiền.

Càng trưởng thành, kinh nghiệm dạy cho tôi phải biết tự hỏi: - Nếu tôi là họ? trước khi vội buông lời
khuyên bảo một ai đó. Bằng không, thì ta cũng giống như những “Giáo sư kinh tế” tại những giảng đường đại học, nhưng khi về tới nhà là chỉ cơm nguội chan với nước mì gói cho thêm chút đường.

Cuộc sống này không phải ai cũng mù, để đến nỗi không biết mình phải đi như thế nào, và nhìn cuộc đời ra sao. Mà là họ chỉ muốn đi theo cách của họ, và nhìn đời theo cái nhìn khác đi một chút. Nên mới nói: mỗi chúng ta ai cũng đều là thứ duy nhấtđặc biệt nhất trên cuộc đời này.

Hiểu thế - Để bớt mải miết đi khuyên và tìm lời
khuyên của người khác mà quên đi câu trả lời của
chính mình.

Bằng không, bạn sẽ gặp vô số người “thích khuyên” và bạn chỉ là người đang đi sưu tầm lời khuyên. Tuy lời khuyên không phải là thừa, nhưng nó sẽ quá thừa cho những ai luôn thích khuyên và mãi tìm lời khuyên từ người khác.

Cứ học đi rồi sẽ giỏi, thất bại đi rồi sẽ thành công - chứ đừng cứ mãi hỏi: Làm thế nào để giỏi, làm thế nào để thành công, muốn giỏi, muốn thành công thì phải làm thế nào?

- Ôi! Bạn đã quên rằng ai giỏi thì cũng phải học, ai thành công thì cũng đều đứng lên từ thất bại.

Khuyên hoài cũng vậy, làm đi rồi sẽ thấy.

Mạnh mẽ lên! Đời không như là mơ đâu, vì trong mơ bạn có thể thấy mình là tỷ phú, nhưng đến khi tỉnh giấc thì phải lo nhìn đồng hồ trước để tranh thủ đi cày trả nợ.

Tạo bài viết
30/04/2019(Xem: 2272)
04/05/2015(Xem: 6404)
Trước tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp do Covid-19, để hiểu rõ hơn về dịch bệnh này, trao đổi với Báo Giác Ngộ, ĐĐ.Thích Trí Minh, Bác sĩ chuyên khoa cấp I, Giảng viên Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM chia sẻ:
Trong cuộc sống thì cuộc đời không phải lúc nào là đất bằng, trải thảm mà có lúc chông gai, có lúc hầm hố, có khúc khuỷu, cũng có lúc gian trầm mà cũng có thuận lợi. Hãy giữ tâm bình giữa cuộc đời để ngay nơi đời có đạo, ngay nơi đạo là tâm, ngay nơi tâm hiển tánh, ngay nơi tánh là phật, ngay nơi phật là giác ngộ tĩnh tại giải thoát.
Vậy nếu có chuẩn bị thì tốt nhất là không chuẩn bị điều kiện bên trong hay bên ngoài gì cả, mà ngược lai, nên buông xuống mọi chuẩn bị, mọi dính mắc, mọi chấp trước, mọi lo toan… để trả tánh biết lại cho bản chất uyên nguyên sáng suốt định tĩnh trong lành của nó mới mong thích ứng dễ dàng nhất với những điều kiện biến đổi khôn lường. Đức Phật dạy trong Kinh Tứ Niệm Xứ là chỉ nên tinh tấn chánh niệm tỉnh giác đối với thực tại thân – tâm – cảnh, không tham sân với nó, không nương tựa, không dính mắc bất cứ điều gì trong thực tại. Đây là thái độ tốt nhất mà mỗi người nên sống trong từng giây phút giữa cuộc đời đầy những biến đổi bất ngờ, cho dù có tận thế hay không. Hãy trở về trọn vẹn với thực tại hiện tiền, sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, còn mọi chuyện hãy để cho pháp tự vận hành theo cách tự nhiên của pháp.