Sn 5.4 Mettagu-manava-puccha Các Câu Hỏi của Mettagu

28/10/201810:08 SA(Xem: 2889)
Sn 5.4 Mettagu-manava-puccha Các Câu Hỏi của Mettagu
NGUYÊN GIÁC
Dịch Việt & Chú Giải
KINH NHẬT TỤNG SƠ THỜI
Nhà xuất bản Ananda Viet Foundation

 

Sn 5.4: METTAGU-MANAVA-PUCCHA

CÁC CÂU HỎI CỦA METTAGU

 

 

Kinh này Đức Phật dạy giữ tâm vô sở trụ, không để dính mắc vào bất cứ những gì ở hướng trên, ở hướng dưới, và các hướng giữa hai phía. Như thế, thức sẽ không duyên vào sanh hữu, xa lìa mọi thứ “cái của tôi” – và như thế, sẽ giải thoát.

 

Tóm lược ý kinh: Giữ tâm vô sở trụ, xa lìa tất cả những “cái của tôi” dấy khởi trong tâm.

Kinh này gồm các bài kệ từ 1049 tới 1060.

 

1049. [Mettagu] Bạch Thế Tôn, xin trả lời con câu hỏi này. Con xem ngài là vị Thầy thông suốt các bộ Vệ Đà, bậc hiền trí. Vì sao vô lượng sầu khổ khởi lên cho bất kỳ ai trong cõi này? 

 

1050. [Đức Phật] Ngươi hỏi ta về cội nguồn sầu khổ. Ta đã Biết, ta sẽ nói: sầu khổ trong vô lượng hình thức sinh khởi vì dính mắc chấp giữ.

 

1051. Người vô minh, kém trí, dính mắc vào tích sản, và cứ liên tục sầu khổ thôi. Do vậy, hiểu như thế, chớ nên dính mắc chấp giữ gì, khi đã nhìn thấy sinh và cội nguồn của khổ.

 

1052. [Mettagu] Ngài đã trả lời câu con hỏi. Xin trả lời thêm một câu hỏi. Làm sao người trí vượt qua dòng nước lụt của sinh, già, sầu khổ và thương khóc? Xin giải thích cho con, vì ngài là Bậc Trí Tuệ đã thông suốt Pháp này.

 

1053. [Đức Phật] Ta sẽ giảng Pháp này cho ngươi. Được thấy ngay trong đời thực này, chứ không phải là nghe đồn. Hiểu được và sống được Pháp một cách tỉnh thức, sẽ vượt qua những dính mắc cõi này.

 

1054. [Mettagu] Kính thưa bậc Đại Đạo Sư, con rất mực vui mừng với Pháp tối thượng này, mà khi hiểu được và sống được một cách tỉnh thức, chúng sinh có thể vượt qua dính mắc cõi này.

 

1055. [Đức Phật] Hỡi Mettagu, đối với bất cứ những gì con nhận biết phía trên, phía dưới, và phía ngang nơi giữa, hãy từ bỏ ưa thích và dính mắc, [rồi thì] thức sẽ không duyên vào sanh hữu.

 

1056. Sống như thế, chánh niệmtinh tấn, buông bỏ mọi thứ “cái của tôi” – ngay nơi đây, người trí có thể xa lìa toàn bộ đau khổ, sanh và già, đau buồn và thương khóc.

 

1057. [Mettagu] Con rất mực vui mừng với lời dạy của Đức Thế Tôn. Ô Gotama, ngài đã khéo chỉ đường giải thoát ra khỏi dính mắc. Ngài hiển nhiên đã xa lìa toàn bộ sầu khổ, vì ngài đã Biết rõ Pháp này.

 

1058. Bất kỳ ai mà Thế Tôn liên tục giáo hóa, chắc chắn là họ cũng có thể xa lìa sầu khổ; do vậy nay đã gặp ngài là bậc Vua Rồng, con kính lễ, xin ngài cũng sẽ giáo hóa con.

 

1059. [Đức Phật] Ngươi nên biết rằng khi một bậc Phạm hạnhhiểu biết chân thực, không sở hữu gì hết, và không dính mắc vào niềm vui dục lạcdục hữu, chắc chắn sẽ vượt được trận lụt này và qua bờ bên kia; vị đó sẽ nhu hòa, xa lìa mọi ngờ vực.

 

1060. Người trí tuệ đó nơi đây có hiểu biết chân thực, đã gỡ bỏ xiềng xích của liên tục tái sinh, xa lìa tham ái, dứt bỏ ngờ vực, không ước muốn gì – ta nói, người như thế đã vượt qua sanh và già.

 

Hết Các Câu Hỏi của Chàng Trai Mettagu

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
10/08/2011(Xem: 45225)
18/04/2016(Xem: 26555)
02/04/2016(Xem: 10036)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)